Trà Cổ, bãi tắm đẹp nhất Việt Nam, 28/4/2015

 

Trà Cổ là một trong những bãi biển đẹp nhất Việt Nam, bãi cát dài, thoai thoải, mịn màng. dài 15 km.  khi thủy triều xuống, lữ khách đi mỏi chân mới chạm tới sóng. Trên bãi biển là vô số các vỏ ốc, có cả loại ốc to bằng nắm tay trôi dạt lên bờ. Loại ốc này tương tự như loại ở Sầm Sơn, Thanh Hóa.

Mình đến Trà Cổ lần đâu tiên vào khoảng năm 1997-1998, đi bằng xe WIn 100 với anh bạn hồi đại học. Lúc đi thì nghỉ đêm ở Hạ Long, sáng hôm sau dậy sớm đi Trà Cổ. Lúc về thì phi một mạch về Hà Nội, chỉ nghi ăn trưa dọc đường. Hôm đó giữa trưa hè, trời nóng đến độ có nước đọng trong mũ bảo hiểm. Mình còn nhớ ấn  tượng nhất ở Trà Cổ là hàng phi lao chạy dài hết bãi tắm,  đứng từ đường cái nhìn ra biển qua hàng cây thăm thẳm, xanh ngút ngàn.  Hồi đó chỉ có khách sạn Trà Cổ (của Bộ CA) nằm ở đầu bãi, khách muốn ra mũi Sa Vĩ thì phải xuất trình chứng minh thư cho bộ đội Biên phòng mới được qua barie, và còn phải trả lời vài câu hỏi nữa chứ…kiểu như anh chị ra đây làm gì….(đi du lịch chứ còn đi đâu nữa).

Giờ  hàng cây ngút ngàn ấy chắc đã theo cát bụi, thay vào đó là nhà hàng, khách sạn. Mà kể cũng lạ, mình thấy tên gọi khách sạn hay nhà nghỉ có vẻ cũng không được chủ nhân quan tâm lắm. Ví dụ trên đầu tòa nhà để là Khách sạn Khe Chàm, phía ngoài cửa lại có biển đề rất to là Nhà nghỉ Khe Chàm. Chỗ khách sạn mình ở, trên web thì đề là khách sạn Hải Yến 3, còn trên biển đề ngoài cổng lại là Nhà nghỉ Hải Yến 3.

Năm nay, lần đầu tiên mình thấy có đông khách đến với Trà Cổ như vậy. Mọi năm cực kỳ vắng. Tuy đông nhưng vẫn rất vắng so với các điểm khác như Sầm Sơn, Cửa Lò. Tâm lý du khách thích chỗ nào đông đông mới vui. Còn mình thì chỉ thích chỗ vắng. Buổi sáng tắm biển hơi lạnh một chút, chiều xuống nắm ấm chiếu rọi rất dễ chịu. An ninh ở đây tốt, đi bao nhiêu lần cũng chưa bị mất mát cái gì. Giá cả  sinh hoạt cũng phải chăng, giá phòng ngày 30/4 cũng chỉ 500k/n.

Trong đoàn có một bác phát hiện ra một điểm ăn uống rất thú vị, thoáng mát, yên tĩnh ở ngay sát biển. Quán này chỉ có dân bản xứ mới biết mà vào vì nó nằm ở một ngách nhỏ trên còn đường ra mũi Ngọc cũng thuôc Trà Cổ.  Giá cả và chât lượng đồ ăn được, thích nhất là nó yên tĩnh vì xung quanh không có quán nào khác cả.

Ở Trà Cổ có một điểm tham quan rất hay, đó là ngọn hải đăng Vĩnh Thực nằm ở phía Đông Bắc đảo Vĩnh Thực, Trà Cổ, Quảng Ninh. Ngọn hải đăng này được đưa vào sử dụng năm 1962, chiều cao công trình là 18m với tầm chiếu xa 21 hải lý. Từ đây, lữ khách tha hồ thưởng ngoạn cảnh sắc vùng biển Trà Cổ 360 độ.

Một điểm khác trong hành trình thăm đảo Vĩnh Thực là bãi tắm

Lữ khách ăn trưa tại quán bình dân ngay sát biển. Quán có khả năng phục vụ một lượng khách hạn chế. Nếu vào đông quá, bạn có thể phải chờ đồ ăn khá lâu hoặc bạn không muốn chờ nữa, bạn cứ vào bếp và tự bê đồ ăn ra cho nhanh.

Trà Cổ hấp dẫn lữ khách nhưng vẫn ít khách đến lưu trú. Khách phần đông là ở Quảng Ninh đến, khách Hà Nội rất ít cứ theo biển số xe là biết.  Đường xá cũng chỉ tương đương Hà Nội-Cửa Lò nhưng có nhiều đoạn phức tạp hơn. Từ Hòn Gai lên Tiên Yên có nhiều biển hạn chế tốc độ oái oăm 40km, bạn sơ sểnh một chút thôi là lĩnh tờ biên bản ngay.

Hẹn ngày trở lại.

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , | Leave a comment

Chùa Hương, Tam Cốc, 5/5/2015

Khách Tây có vẻ bắt đầu quan tâm tới điểm đến là chùa Hương thì phải. Điểm này tuy không mới nhưng họ để mắt đến cũng là tín hiệu tốt. Vài lần dẫn khách Pháp về đây, lần nào cũng gặp nhiều đoàn khách tây, đủ cac thứ tiếng. Từ dạo có cáp treo nên số lượng khách Việt đến cũng nhiều hơn, đỡ phải leo trèo nhiều. Tuy nhiên nếu thực sự muốn đi ngắm cảnh chùa Hương, tốt nhất là trèo. Vừa đi vừa ngắm cảnh mới  hay, mới là cái thú của lữ khách, tuy có vất vả hơn.

Nhìn từ trên cao, cả một vệt kim loại-đó là các hàng quán bán hàng dọc theo đường lên Hương Tích. Ngày xừa chỉ có lác đác vài quán, giờ thấy kín đặc. Mà thực ra cũng là cách kiếm sống cả thôi, ngoài đồng ruộng, chèo thuyền, chăn nuôi…người dân còn gì để làm nhi?

Mình nhớ hồi nhỏ, bố mẹ mình đi chùa Hương còn mặc áo dài. Hồi đó ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy đấy.  Hình ảnh thường gặp ở chùa Hương là các cụ già, lưng còng, tay chống gậy lộc cộc trên từng bậc thang vào Hương Tích. Có cụ còn bảo :thôi đi chuyến này rồi chết cũng được. Mình để ý thấy dường như bây giờ người ta không nói A Di Đà Phật như trước nữa thì phải? Khi gặp nhau, trước kia, ai ai cũng nói như vậy, nghe vừa hay vừa như để giải tỏa sự mệt mỏi. Mình đã thử chào như vậy mấy lần nhưng không được đáp lại, chán thế cơ chứ.

Dân ở đây có vẻ được sắp xếp đến lượt mình chèo thuyền rất chặt chẽ. Đoàn mình đi được vài chục mét thì lái đò chuyển hướng sang bên kia suối để đổi thuyền khác.  Họ bảo đến lượt nhà em ạ, anh yên tâm không có chuyện gì đâu. Hihi mình chỉ lo vấn đề đổi thuyển rồi đòi thêm tiền. BQL cũng cải tiến cách quản  lý. Khách có thể mua vé thắng cảnh và vé thuyền tại 3 điểm: 2 bên đầu bến và 1 ở cổng chào từ đường cái vào. Còn xe tour tốt nhất là đỗ nhà Mai Lâm bên trái bến tính từ ngoài đường vào. Nhà này bao thầu toàn bộ bến bãi, cơm trưa, vé cáp treo.

Mình đi vào cuối hội nên cũng vắng, mà chùa Hương cũng chỉ nên đi vào trước hay sau hội. Đoàn vào đến động chính tầm 12h30 nên cũng rất vắng. Lòng động khô ráo. Khách vào động trong cùng một lát rồi ra ngay.

Lần nào đi chùa Hương mình cũng cho khách ăn trưa ở Mai Lâm, quán rộng, thoáng mát nhất khu vực Thiên Trù. Nhân viên nhiệt tình phải mỗi cái tội viết hóa đơn rất lâu vì không viết được các số có nhiều chữ số…,.

Nếu đi chùa Hương từ tháng 6 trở đi còn đẹp nữa, đó là mùa hoa sen nở, suối Yến sẽ bừng sáng, sẽ soi rõ từng cành lá xanh mướt cạnh suối. Đi vào dịp này mà thiếu máy ảnh thì tiếc lắm. Nghe bác chèo thuyền bảo bây giờ thôn sẽ đứng ra quản lý chùa Hương. Hy vọng BQL mới sẽ lo cho chùa Hương tươm tất hơn trước.

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , | Leave a comment

Sapa-Hanoi, 30/3/2015

Lâu lắm mới đi Sapa ngắt tour kiểu này. Có lẽ bên công ty không tìm được hướng dẫn trên Sapa nên mới gọi nguòi từ Hà Nôi lên.

Nói chuyện với anh em hướng dẫn trên Sapa mới được biết công tác phí trả thấp so với mặt bằng chung, mà điều kiện làm việc vất vả hơn nhiều so với dưới xuôi, chưa kể nắng nôi, sương mù dầy đặc. Mình đã từng được nếm trải 3 ngày cuốc bộ ngập sương, đường nhão nhoét chơn tuồn tuột. Kễ anh em trên đấy vất vả thật. Mà suốt ngày chỉ đi núi, mấy khi xuống dưới xuôi. Hiện giờ ở Sapa hướng dẫn người địa phương khá nhiều, tiếng Anh tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha bắn ầm ầm, tiếng Việt nói như một ngoại ngữ, có khi mình nói bằng tiếng Việt còn khó hiểu…,. Ruộng đồng làm chả được bao nhiêu, chắc số tiền qua làm dịch vụ du lịch kiếm được đồng ra đồng vào, mà trên đó khách khứa quanh năm, không lo đói ăn. Hướng dẫn từ Hà Nội lên cũng được nhờ nguòi bản xứ dẫn đường miễn phí cho. Thường là các chị em khá trẻ đi bán hàng kiêm hướng dẫn. Chỉ cần nói một câu cho đi cùng là lên đường luôn. Họ có vẻ cẩn thận hỏi hướng dẫn có cho đi cùng không nữa. Khách tây thường không mua bán mấy trên đường đi bản, nhưng cứ đến cuối chặng, thể nào khách cũng mua ủng hộ cho các chị hướng dẫn cái gì đó, thế là họ mừng rồi. Giá cả cứ thoải mái mặc cả.

Có lẽ từ lần sau, mình đi tour sẽ thủ theo ít kẹo cho bọn trẻ con trên đường. Đi chỗ nào cũng có trẻ con, bọn chúng rất hồn nhiên trò chuyện, có cái gì đó cho chúng cũng thấy vui.

Từ giờ đến cuói tháng 4, khách rất đông, kể cả khách Việt. Tình trạng thiếu phòng nghỉ cho HD bắt đầu nóng vì giá leo thang. Bét cũng tầm 200k, nhiều thì 300k. Mình thấy có thể thuê phòng nghỉ ở chính cái phòng mát xa chân, giường nệm tử tế và giá chắc phải rẻ hơn trong trường hợp hết phòng. Đợt vừa rồi mình nghỉ ở Violet, chủ nhà đòi 200, mình hạ giá còn 150 cũng ok. Anh em hướng dẫn kháo nhau về Tả Van hoặc bắt xe bus về Lào Cai ngủ cho rẻ. Mình thì cứ tìm phòng ở Sapa cho khỏe.

Sapa vẫn còn là điểm du lịch trọng điểm của vùng Tây Bắc, khí hậu mát mẻ, đồ ăn ngon, đường phố thu hút ánh mắt của du khách nhờ  mầu sắc đa dạng của các váy áo dân tộc, nhất là ở khu vực chợ Bắc Hà. Có điều hơi lạ là ở Sapa rất thiếu biển chỉ đường, du khách chỉ có thể xem sách hướng dẫn và tự lần mò  đường đi vào bản. (còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Tagged , , | Leave a comment

Hà Nội-Ninh Bình- Hạ Long, 18/3/2015

Tour của bên HanoiVoyage rất hay đi tuyến này, chạy đường bằng, 2 ngày city rôi đi Nình Bình. Khách hàng thường là nguòi có tuổi, thích thảnh thơi thư giãn. 2 ngày city rất may không bị mưa mấy, lớt phớt tí thôi. Khách được cái dễ tính. Vào thăm bảo tàng Dân tộc học, thăm hết tòa nhà chính, khách hỏi gian trưng bày ngoài trời có gì hay không, tôi đang muốn về khách sạn vì đã hơn 10h rồi. Mình cho lượn ra ngoài 10 phút rồi ra xe luôn.

Chuyến này mình ấn tượng về khách nhiều, nói chuyện hợp nhau, có nhiều vấn đề quan tâm chung, từ  ô tô xe máy đến chính trị…tào lao được cả. Đôi khi mình phải giảm tải để bà vợ khách không cảm thấy phiền lòng. Khách đi chơi mà, họ đôi khi không muốn nghe chuyện thời sự, để làm gì chứ…,.

Mình lần này theo khách xuống thuyền ra vịnh Hạ Long. Trời đầy sương mù. Hành trình của tàu con Rồng Đỏ được thiết kế đẻ đem lại sự yên tĩnh nhất cho khách. Điểm đến là Thiên Cảnh Sơn, chỗ này có bãi tắm tắm được, có hang đá, rừng cây, đặc biệt là rất ít tàu neo ở đây. Tối tàu chạy về Hang Do (?) để ngủ. Tàu chạy máy phát gây tiếng ồn, nên họ dùng nhờ mày phát của 1 tàu khác đỗ sẵn ở đấy, chuyên làm nhiệm vụ câu điện cho 2 tàu của công ty đỗ ở đấy. Cách này cũng hay, đỡ tiếng ồn.

Buổi tối nhà tàu bày trò câu mực. Cần câu móc sẵn mồi là con tôm giả. Khách chỉ cần thả cần xuống biển rồi kéo lên là được. Mình cũng thử phát đầu tiên được 1 con khá to, sau đó thì chả được con nào. Cuối cùng mình phóng sinh cho nó về biển cả cho khỏe.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , | Leave a comment

Trở lại Mộc Châu tết Ất Mùi 2015

Lần thứ 2 mình trở lại thánh địa của chè, của mận, của hoa cải. Đoàn xuất phát từ mùng 2 âm lịch, dự định đi ra khoi nhà từ 7h30 nhưng phải đến 8h30 cả đoàn mới xuất phát  lđược.  Đường xá tạm được, chạy gần đến Mộc Châu có vẻ kém hơn trước thì phải. Tính từ 8h30 xuất phát, đến 14h30 đoàn mới đến nơi, kể cả thời gian nghỉ ăn trưa dọc đường. Có vẻ chậm quá nhỉ? Néu có dường cao tốc, chắc chỉ 2-3h là tới nơi.

Năm  nay là năm nhuận, nên chè bị hái hết lá non rồi, đôi chỗ người ta còn phun thuốc (trông như vôi) trắng xóa cả cây. Nguòi ta còn bảo, cuói tháng 3 là xanh mướt ngay. Chè cứ 1 tháng 1 lần được thu hoạch, và đến tầm cuói năm, nông dân ra cắt bớt cành lá cho cây nẩy mầm mới.

Mộc Châu vốn được thiên nhiên ban tặng cho một không gian thoáng đãng tuyệt vời, thích hợp với việc dã ngoại, chụp ảnh. Đồ ăn có món bê thui khá ngon. Rau cỏ ăn được, rau mềm có lẽ do chất đất ở đây ngấm sương quanh năm, không phải tưới nước gì cả. Nguòi nông dân như vậy cũng nhàn thật, chỉ cần trồng hay reo hạt rồi đợi ngày hái.

Địa chỉ ăn ngủ nghỉ có đủ. Mình thấy có 2 khách sạn: khách sạn công đoàn Mộc Châu và khách sạn Thảo Nguyên. Giá bên Thảo Nguyên cao nhất cho phòng VIP là 1tr2, rẻ nhất là ở công đoàn Mộc Châu giá có 400 000. Buỏi sáng có Buffet, đoàn mình mua vé lẻ vì không ở đấy. Nhân viên tương đối nhiệt tình, thái độ thì vẫn mang dang dấp của thời bao cấp nhưng chấp nhận dược-có lẽ tại mình quen thế rồi chăng?

Thị trấn nông trường Mộc Châu vốn là đất của nông trường thời bao cấp, cư dân đông dần và một ngày trở thành vùng đất của bà con luôn. Còn thi trấn Mộc Châu, vùng chuyên về hành chính thì cách đó 5 km, thẳng hướng Ql 6 đi Sơn La. Ơ phía đó, nhà cửa như ở Hà Nội.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mộc Châu thực sự là vùng đất có tiềm năng về du lịch ngắn ngày. Nơi này có khí hậu mát mẻ, thừa hưởng một không gian bao la, khoáng đạt, du khách bị màu xanh ngút ngàn của đồi chè quyến rũ, cảm giác ngất ngây trước cái thi vị của sắc màu trời mây, hoa lá.

Du khách nào muốn ghé qua biên giới bạn Lào thì dấn thêm chút ga là tới cửa khẩu Lóng Sập, cách Mộc Châu chừng 35 km, đường nhựa đi tốt. Bạn có quên hộ chiếu hay chứng minh thư cũng chẳng thành vấn đề. Cán bộ biên phòng nước bạn rất niềm nở với bạn, chỉ hỏi 2 -3 câu rồi qua luôn. Lúc đoàn đến cửa khẩu, mình ngó vào cửa thủ tục không có ai, mình phải đi tìm xem có ai không để còn hỏi thủ tục. Hóa ra đồng chí cán bộ đang mải làm việc riêng phía đằng sau, mình phải gọi to để đồng chí ấy biết có người…,. Thế là xong phần thủ tục, đoàn mình đi vào đất Lào, ngay chỗ cái dốc có một bản người Lào rất xinh xắn. Nếu đi tiếp độ 5-10 phút thì sẽ đến 1 cái chợ vùng biên (tham khảo http://dulich.vnexpress.net/tin-tuc/quoc-te/di-cho-lao-o-cua-khau-long-sap-3074580.html), nhưng thời gian có hạn nên nhà mình không đi, chỉ loanh quanh chụp ảnh ở bản rồi về.

 

 

 

 

 

 

(còn tiếp)

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Chùa Hương

Trở lại chùa Hương vào tháng 11, không phải mùa lễ hội nên đường xá thênh thang. Mình nhớ hồi nhỏ, năm nào cũng đi chùa Hương với các cụ, mà toàn nhè vào dịp sau tết âm lịch. Trời mưa lất phất, lạnh, đường trơn trượt, lầy lội vậy mà dân cả nước vẫn đổ về chùa Hương. Cái vui của người ta không phải vì vãn cảnh chùa, chắc cũng chẳng phải lòng ngưỡng mộ đạo phật mà đơn giản chỉ là được đi chùa Hương, được đắm mình vào không gian tĩnh mịnh của chùa Hương. Kính Phật, nguòi ta cũng cả nào là bia 333, bia Sài Gòn, đồ mặn…,. Có lẽ đồ cúng có sai cũng không quan trọng, quan trọng là cái tâm nguòi ta mà thôi, cứ lòng thành là được chứ nhi?Trần ăn uống thế nào, trên kia, trên 9 tầng mây các Phật cũng hiểu lòng thành ở hạ giới là được.

Ở chùa Hương, giờ cũng có cả dịch vụ bán hàng trên thuyền, mà thuyền nào chỉ quanh quẩn ở một chỗ, một đoạn suối Yên thôi. Hồi xưa dịch vụ  bán hàng nhan nhản dọc theo lối lên động Hương Tích. Mình thích món chè cù mài ở đây, ngon, mát. Du khách đến chùa Hương đa số chọn ăn ở nhà hàng Mai Lâm, nhât là khách tây. Quán này được cái rộng rãi, giá cả được, phục vụ nhiệt tình. Chủ quán kiêm cả bán vé cáp treo. Khách muốn đi cáp phải đợi đông đông thì nhà cáp mới cho chạy băng truyền, nếu khách đến ít, tốt nhất hành khách ăn trưa trước rồi đợi chuyến sau đi cũng được.

Cuối tháng 10, đầu tháng 11 là mùa hoa Súng. Ở chùa Hương có nhiều điêm trồng loại hoa này. Du khách có thể tìm đến vài cái kênh nhỏ, trên đường vào chùa chính, ở đó có vô vàn hoa Súng khoe sắc hồng mời gọi.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , | Leave a comment

Hà Nội- Sapa-Hạ Long-Hà Nội

Hạ Long và Sapa luôn là điểm đến của đa số các tour inbound, đặc biệt là nguòi Pháp thích thưởng ngoạn phong cảnh và giao tiếp với nguòi dân bản xứ. Chả thế mà đi vào các bản nguòi dân tộc ở Sapa như Tả Van, Tả Phìn…. toàn gặp khách Pháp và cả khách nói tiếng Pháp.

Bà con dân tộc đại đa số đều thân thiện với khách thập phương. Họ hàng ngày cần mẫn theo chân các đoàn với mục đích bán hàng, dù chỉ bán được một vài các khăn bé tí hay 1 cái dây đeo cổ tay. Đi đi lại lai như vậy có lẽ họ là vận động viên marathon chuyên miền núi. Buổi sáng mình cho khách đến đầu đường rẽ vào bản Y Linh Hồ, xe đến đầu đường đã thấy lố nhố các cháu nhỏ, các thanh niên nguòi dân tộc đứng ở đấy chờ khách. Trước khi lên xe, mình đã dặn khách về việc sẽ có các cháu nhỏ theo khách đấy. Họ cứ theo mình thôi, còn bán được như thế nào lại phụ thuộc vào khách nữa. Nhìn họ theo đoàn cũng thấy mệt. Trời đầy sương mù, tầm nhìn cách độ 5-10m là nhiều. Có chị bán hàng địu con trên lưng, cầm ô theo khách. Dọc theo đường cái vào bản, chỗ nào cũng gặp nguòi bản xứ. Bán hàng thế này không biết đem lại bao nhiêu lợi nhuận so với làm ruộng nhi? Làm ruộng có mùa, còn bán hàng quanh năm nhưng chỉ tập trung ở thi trấn là chính. Khách mua là khách nước ngoài và cả người Việt,

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh trên là chị Sói, nguòi Tày, chồng là nguòi Giáy. Anh chị có 2 cháu đã lớn học ở trên huyện, cuói tuần mới về. Anh chị mở dịch vụ Homstay được khoảng 8-9 năm. Nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, các vách gỗ quanh nhà đều được dán vải bạt chắn gió. Mặt trước nhà có nhà của ông chú làm dịch vụ mát xa, hai bên kết hợp cũng kiếm được.

Xuống núi nào

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , | Leave a comment

Hanoi-Ninh Bình-HaLong-tiễn ga

Chuyến đi này thực sự rất vui. Hướng dẫn và khách hợp nhau nên mọi chuyện suôn sẻ. Hôm đến Hạ Long, đúng lúc có mưa, cũng may nhà tàu vẫn được lệnh xuất biến. Hai khách, 1 Thụy Sỹ, 1 Pháp nhưng sống ở Thũy Sỹ. Nghe người THụy Sỹ nói tiếng Pháp có vẻ dễ nghe hơn gịọng chính quốc thì phải? Tiếng nhẹ nhàng, tốc độ vừa phải không như nguòi Bỉ…hiihi

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , | Leave a comment

Tây Bắc: HN-hồ Ba Bể-Bảo Lạc-Hà Giang-Sapa-Lai Châu-Sơn La-Mai Châu-Hạ Long

Tour từ 4/10 đến 18/10. Hành trình tuy dài nhưng tương đối nhẹ nhàng. Khách nguòi Bỉ nói tiếng Pháp, Anh và Flamande, bà bạn đi cùng nói tiếng Thái Lan. Tiếng Anh của bà không tốt lắm nên mình chủ yếu giao tiếp với khách Bỉ, sau đó ông ý nói lại cho bà bạn nghe. Hai người này gặp nhau ở CHiềng Mai ròi dắt nhau ngao du thiên hạ, vui thật. Tiếng không rành mà vẫn hiểu nhau được mới tài. Đúng là ammoureux có khác.

Mình ấn tượng nhất là cảnh hai ông bà dắt nhau đi dạo ruộng, từ bản Lác (Mai Châu) sang bản Lác 2, lúc đó dân bản đang đốt rơm rạ, khói mù mịt thôi rồi. Hai ông bà ôm nhau tình tứ, hôn hít rồi ông nói to : C’est le paradis! (Đây là thiên đường!)

Đúng là tâm trạng nguòi yêu nhau cũng khác nhỉ?Lúc yêu thì cưng chiều nhau từng tí một, lúc cưới rồi thì mỗi nguòi một góc với cái ipad…

Toàn bộ hành trình đường xá tương đối tốt, trừ 30 km đoạn qua thủy điện Nậm Ràng 3 (?) ở Lai Châu xấu. Khách ngồi sau nảy tưng tưng. Khách bảo chúng ta đang chạy cung Paris- Dakka.  Đường xá nhà mình chán thât, chất lươngj mặt đường là một chuyện, cái quan trọng là thiếu biển chỉ dẫn đường, bao nhiêu năm ròi chả thay đổi gì. Nhiều khi chỉ cần một tấm biển vẽ bằng vôi cũng được là rẽ trái hay rẽ phải…,.

Theo chương trình khách sẽ nghỉ lại ở nhà sàn ở Hà GIang.  Nhưng phút cuói thay đổi, chuyển sang bản Hạ Thành cũng gần đấy. Bản này đẹp, đường xá bê tông hết, từ bản Hạ Thành sang bản Thon cách nhau độ 2 km. Cả hai bản đều hợp với loại hình du lịch thôn dã. Khi mình đến, ruộng đang chờ chín, màu vàng ươm khách thích lắm.

Hêt tour này mình ăn dưỡng nửa tháng ở nhà, sau đó mới đi tiếp. Năm nay khách vắng hơn năm ngoái. Bằng chứng là vào phố cổ, nơi thể hiện rõ nhất mức độ khách thế nào. Vào mùa inbound mà khách lèo tèo thế này đây.

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Tour city-Hạ Long

Vừa tiễn khách đi Huế xong lúc 4h15, nhanh nhất từ xưa tới nay. Mình cứ  tưởng phải đợi 1h nữa mới đến giờ checkin, lúc hỏi em nhân viên checkin thì em ý bảo là bọn em vẫn linh hoạt về giờ giấc, còn sớm vẫn cho làm luôn để giải phóng khách lúc cao điểm. Hôm xuống Hạ Long , thời tiết nẳng ráo, tầm nhìn xa, khách thích mê đi. Tháng 8 là tháng khách vào đông mà có vẻ ít. Ai cũng kêu năm nay làm ăn khó, khách ít, mà chả hiểu nhà đài vẫn nói là lượng khách vào tăng so với mọi năm, không hiểu thực hư số liêu thế nào nhi?

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , | Leave a comment

Tour đi Hà Giang-Hồ Ba Bể-Hạ Long 2014

Lần này khách của mình có 4 nguòi, đón sân bay rồi về cty 2 ngày liền. Sau mới đi Hà Giang. May thời tiết mát mẻ không thì cũng vất vả ra phết. Ở bản Mè, thj xã Hà Giang, đoàn ở nhà dân. Treck  một ngày từ bản Mè-Cao Banh-Tiến Thắng, không đi Cao Bồ vì đường xấu quá, xe ô tô không vào được. Mà đi bộ lại càng không được vì dường đi mất chừng 10 km rồi. Khách lại mệt nên không ham hố cho lắm. Bù lại cảnh sắc rất đẹp, nhà cửa, trâu bò, ruộng vườn đâu ra đấy. Cung này thích hợp đi treck, vài chỗ hơi khó đi nhất là trời mưa

Hôm nay đoàn dạo chơi ở hồ Ba Bể. Đêm qua mưa to, mình nằm nghe tiếng mưa rôi lộp bộp trên mái nhà cũng thú vị đấy. Sáng dẫn khách đi chơi chợ Quang Khế, cách bản Pắc Ngòi khoảng 7km theo đường ven hồ. Chợ buôn bán nhộn nhịp, toàn nguòi Tày nhưng ăn mặc như nguòi Kinh cả. Minh định cho khách đi bộ trở lại bản nhưng khách vẫn mệt nên chỉ thả họ cách bản 1 km để tự đi bộ về, vừa đi vừa ngắm cảnh ruộng vườn hai bên đường. Chiều nay đoàn sẽ đi Cốc Tộc và đi hồ.

Thời tiét chiều nay tuyệt đẹp, nắng nhẹ, gió hiu hiu. Từng mảng từng mảng ruộng được măt trời chiếu trở nên óng ả,  xanh ngắt rất dịu mắt. Lượt đi thì đi bô, lượt về bằng thuyền,

Mình thấy khách vẫn còn mệt nên nhờ bác tài cho đi xe vào Cốc Tộc rồi đi bộ. Đây là khu chợ của bản nguòi Tày. Chợ khác đông và bán đủ các mặt hàng nhu yếu phẩm. Có cả gian hàng bán máy làm cỏ của Nhật, cả máy dùng để chạy thuyền con. Loại máy này có một số thuyền ở hồ BB đã lắp, máy chạy xăng rất êm nhưng chỉ chỉ dùng cho thuyền nhỏ. Chính cái đoạn đường từ bản Pác Ngòi đến Cốc Tộc rất hấp dẫn nhé. Toàn ruộng với ruộng, lác đác có nhà dân và núi đan xen. Có thêm tí nắng nữa thì tuyệt.

(ảnh chèn sau)

 

 

 

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , | Leave a comment

RFC Hạ Long 2013

 Cúp vô địch RFC-giải đua xe địa hình quốc tế đầu tiên tại Việt Nam đã có chủ

 

Cuộc đua vừa qua đã để lại nhiều cảm xúc khôn tả cho các khán giả. Tiếng gầm rú của động cơ, tiếng hò reo của các cổ động viên, tiếng lốp cào vào đá, tiếng đất đá rơi và cả tiếng mưa nữa đã tạo nên một bức tranh sống động và quyến rũ với tất cả mọi người.

Giải năm nay quy tụ gần 40 đội tham dự, đông đảo nhất là các đội của Việt Nam, tiếp theo là của Lào, Malaysia, và của Hàn Quốc. Giải vừa diễn ra tại Tuần Châu- Hạ Long, từ 31/5 đến 5/6/2013. Ban tổ chức gồm các chuyên gia kỹ thuật của Malaysia, các trọng tài Việt Nam mà nòng cốt là các thành viên của CLB Offroad Hà Nội.

 Đây là giải quốc tế chính thức đầu tiên tổ chức tại Việt Nam. Năm 2012 tỉnh Quảng Ninh đã đăng cai giải Halong Challenger, giải mang tính chất thử  nghiệm cũng tại Tuần Châu, Hạ Long.

 Qua mấy ngày thi đấu, các vận động viên đã nỗ lực hết sức mình để vượt qua các bài thi vượt hố bùn, leo dốc 45 độ,chạy qua suối toàn đá lổn nhổn..,. Trong 12 bài thi (bài thứ 12 bỏ do điều kiện khách quan), có bài đi xuyên rừng với thời gian tối đa là 24h gọi là Twilight Zone. BTC đã chọn địa điểm khu bảo tồn của huyện Hoành Bồ để làm địa điểm thi đấu. Các đội phải dùng tời để vượt qua núi toàn tre. Địa hình dốc rất cao, trơn trượt và vật cản là…tre. Có đội bắt đầu vượt núi từ 8h sáng  ngày hôm trước và phải đến 5h sáng ngày hôm sau mới trở ra khỏi rừng.

 Đặc biệt trong số các vận động viên tham dự giải, có 2 vận động viên nữ giới là chị Nguyễn Thị Hương Trang lái chính và chị Nguyễn Thị Thu Hương lái phụ. Hai chị đã rất cố gắng nhưng do xe trục trặc kỹ thuật ở bài thi số 5 nên hai chị đành bằng lòng với giải khuyến khích.

 Bài thi số 11 là bài thi cuối cùng của giải và cũng là thử thách nghiệt ngã với các đội. Đội đua phải vượt qua 1 hố nước sâu và 2 rãnh nước độ sâu khoảng 1,5m có sự hỗ trợ của tời. Thời gian cho phép tối đa là 15 phút và thực tế chỉ có 2 đội trong 20 đội đăng ký thi bài này là 119 và 130 vượt qua được .

 Kết quả chung cuộc giải đua xe địa hình quốc tế RFC Vietnam Challenge – Halong 2013

Giải Nhất: đội 130 – Vũ Đỗ Hiếu (Việt Nam) / Ngô Anh Tâm ( Việt Nam)

Giải Nhì: đội 129 – Nguyễn Ngọc Hải Triều (Việt Nam) / Mervyn Lim (Malaysia)

Giải Ba: đội 113 – Nguyễn Mạnh Thắng (Việt Nam) / Hà Tiến Dũng (Việt Nam)

Ngoài ra BTC còn trao các giải khác cho các hạng mục riêng cho xe máy xăng có dung tích động cơ < 2000 cc, > 2000 cc, máy dầu, xe có tời điện/tời cơ, xe nguyên bản, xe có cầu portal.

Hùng Sơn

Bài này đã đăng trên Dantri (http://dantri.com.vn/o-to-xe-may/an-tuong-giai-dua-oto-dia-hinh-quoc-te-dau-tien-tai-viet-nam-740929.htm)

 

 

 

 

 

(còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Cùng hội TeamRS về Minh Hóa, Quảng Bình

(còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Về với Trà Cổ, bãi tắm đẹp nhất Việt Nam

(còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Từ Cát Bà đến Ninh Bình

Mình lần đầu đi tour 6 ngày liền từ Cẩm Phả, Quảng Ninh đến làng Đồng Đinh, Ninh Bình. Khách là người Đức, nói tiếng Pháp. Khách có sở thích là chụp ảnh, đồ nghề trang bị tốt.

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh trên chụp ở Cát Bà, làng Việt Hải. Đoạn đường này có lẽ đẹp nhất ở làng nên mình toàn dừng lại chụp ảnh.

 

 

 

 

 

 

 

Cái xe công nông này lại được anh chàng tây thích thú. Loại xe made in Vietnam này thuộc loại độc nhất vô nhị ở đảo

 

 

 

 

 

Phải khó nhọc lắm anh chàng mới chui vào vừa cabin

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh này chụp ở Ninh Bình, trong một ngôi làng gần Bích Động.  Nhà cửa ở đây còn nhiều nhà giữ được nét xưa, đường vào làng vẫn còn cây đa, ngôi đình…

 

 

 

 

 

 

(còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Leave a comment