Làng Ước Lễ, làng Vác và làng Chuông 11/2018

Khách tây dần dần tìm đến các làng quê quanh Hà Nội, phần vì tò mò, phần vì thích thưởng ngoạn cuộc sống dân giã nơi thôn quê yên bình. Có mấy làng nổi tiếng nhất là Bát Tràng, Đường Lâm và Đông Ngạc là hay được nhắc đến trong các tour city.

Thời gian gần đây, khách tây bắt đầu chú ý tới ba làng Ước Lễ, làng Vác và làng Chuông ở huyện Thanh Oai, ngoại thành Hà Nội. Hành trình ngắn, chỉ mất khoảng 1h xe chạy. Đường xá tốt tính từ khu đô thị Xa La tới điểm rẽ vào làng. Cả ba làng đều nằm trên một vòng cung nên du khách có thể bắt đầu tour từ làng Ước Lễ hay từ làng Chuông đều được. Riêng làng Chuông, nếu khách muốn xem chợ phiên thì cần phải có mặt từ rất sớm, chợ họp từ  5h đến 7h sáng. Như vậy khách ít nhất cần rời khách sạn từ 5h sáng để có mặt tại chợ từ khoảng 6h. Chợ phiên chính hợp vào các ngày 4, 10, 14, 20, 24, 30 âm lịch. Chợ phụ họp vào các ngày 1, 3, 6, 8 âm lịch. Do giá làm nón rất rẻ nên bà con dân làng thích họp chợ phiên chính hơn, đông vui hơn. Thời gian làm xong 1 cái nón thành phẩm hết khoảng 7h, mất quá nhiều thời gian và công sức nên dân làng cũng bớt mặn mà với công việc truyền thống này. Cả làng nhà nào cũng làm, nhưng nhiều công đoạn chuyên biệt được chia sẻ cho các hộ trong làng. Có hộ làm các loại nón có hoa văn theo kiểu nước ngoài để dễ bán với giá cao hơn.

Từ làng Chuông sang làng Vác
Làng Vác là nơi có đông dân cư sinh sống, xung quanh làng toàn ruộng. Làng này làm lồng chim có tiếng. Đường chạy qua làng đang được nâng cấp, xe tải chạy rầm rầm, khách đi vào dịp này chắc phải đeo khẩu trang. Nhìn đường đoán nhanh cũng phải sau tết mới xong.
Tôi được bà con chỉ cho 1 cơ sở chuyên làm lồng chim ở thôn Thiên Văn, nhà vừa ở vừa sản xuất. Nhà ngoài nhỏ nhưng vào trong mới thấy quy mô của xưởng, nhiều máy móc dụng cụ sản xuất. Chủ nhà chỉ cho tôi chụp ảnh một phần của xưởng, một góc khác không được chụp vì có nhiều phương tiện cơ khí chuyên dụng. Giá xuất xưởng một lồng chim loại nhỏ khoảng 700k, lên đến Hà Nội tầm 1-1,2 triệu. Lồng giá cao như vậy vì được trang trí nhiều họa tiết đẹp mắt, tất cả đều được làm bằng máy. Xưởng chỉ làm một phần trong các công đoạn sản xuất thành phẩm, một số vật liệu được gia công tại các hộ trong thôn, sau đó lắp ráp tại xưởng. Làm cách này đảm bảo thời gian và giá thành hợp lý hơn.

Từ làng Vác sang làng Ước Lễ
Khoảng cách chỉ vài km đường , đến ngã 3 rẽ phải vào làng văn hóa Phúc Thụy. Không biết người ta thêm cái chữ văn hóa vào làng để làm gì nhỉ? Làng vẫn là làng, văn hóa nó ẩn chứa trong từng con người, từng bài hát từng làn điệu dân ca, người dân hiền lành chất phác… thế là đủ rồi nhỉ?
Nhắc đến làng Ước Lễ thì chắc ai cũng nghe tiếng, làng chuyên làm giò chả. Trước đây cả làng ai cũng làm, giờ chỉ còn 2 nhà làm tương đối thường xuyên. Câu chuyện là mọi người đem kỹ thuật sản xuất đến các địa điểm khác ở thành phố Hà Nội chẳng hạn để hành nghề, đáp ứng nhu cầu tiêu thụ tại chỗ nhanh gọn, tiết kiệm chi phí vận chuyển. Vì thế vào làng thấy rất vắng người, nhiều nhà cửa đóng then cài.
Làng Ước Lễ còn giữ được nhiều nhà xây từ thời Pháp thuộc. Cổng chính được trang trí nhiều họa tiết rất đẹp, tôi thấy có lẽ tất cả các mặt nhà đều được gia chủ chăm sóc cẩn thận, sơn sửa đâu ra đấy và quan trọng là giữ gìn nét kiến trúc ban đầu. Nhiều nhà ngói xây mới nhưng vẫn thấp thoáng tấm bình phong ở thềm nhà, vừa chắn nắng, vừa làm chức năng điều hòa không khí cho căn nhà.
Làng sạch sẽ từ trong ra ngoài, không có mùi giò chả….

Ảnh làng Vác

(Ảnh làng Ước Lễ)

Ảnh làng Chuông 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , | Leave a comment

Hà Nội-Mai Châu -Ninh Bình-Bắc Hà-Hà Giang-Cao Bằng-hồ Ba Bể-Hạ Long, 10/2018

Bình thường mọi năm tháng 10 rất đông khách Pháp, nhưng không hiểu sao năm nay khách sang ít, chủ yếu họ sang vào tuần cuối của tháng 10 trở đi. 

Khách lần đầu sang Việt Nam. Tuy họ đã tham khảo phim ảnh, tài liệu về Việt Nam trước khi đi, nhưng khi họ nhìn thấy cuộc sống của cư dân bản Cốc Xả thì họ ngỡ ngàng, hơi sốc nữa. Dân ở đây sống rất nghèo, trai trẻ thì đi làm xa, ở bản chỉ còn lại trẻ con và người tầm tuổi trung niên.  Mình nói chuyện với vài người ở bản thì có người biết tiếng Việt, có  người không. Dạo quanh bản một vòng, mình dẫn khách vào một nhà người Lô Lô để cho khách giao lưu. Tình cờ cả nhà họ đang quần tụ bên bếp lửa nấu cám lợn. Mỗi người một việc: một bác già nhất đang sửa vải, chị con dâu đang quấn sợi, bà chủ nhà đang chăm chút cho bếp lửa, cậu con trai đang trầm tư, cậu này lại thạo tiếng Việt nhất nhà. Theo chương trình, khách sẽ thăm bản Khuổi Khon, Bảo Lạc nhưng trong đoàn có một khách bị đau chân nên chuyển sang đi Cốc Xả cho dễ đi. Vào bản chơn tuồn tuột vì hôm trước có mưa, cũng may không ai bị ngã.

Cuối tour khách đi Hạ Long. Trong khoảng 2 năm nay Hạ Long xây dựng quá nhiều. Đứng ở khu vực Bãi Cháy không nhìn thấy biển đâu…!

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Giải VOC 2018, làng văn hóa các dân tộc Việt Nam

Cuộc đua bắt đầu từ ngày 29/9/2018 đến ngày 30/9/2018 tại làng Văn Hóa CDTVN. Đây là giải đấu xe địa hình được tổ chức hàng năm, khởi nguồn từ giải Vô Lăng Vàng của diễn đàn otofun.net

Diễu hành khai mạc giải VOC 2018

Hơn 10 năm về trước, các thành viên của đội offroad trong OF thường xuyên tổ chức các chuyến luyện tập tại đường tăng ở Xuân Mai, Hòa Bình. Cung đường này có  nhiều dốc, có hồ nước, cây cối rậm rạp phù hợp với… xe tăng hơn là 4 bánh. Hồi đó anh em offroad dùng Gaz69, Toyota 4×4, Patrol… chứ chưa có bán tải như bây giờ. Tôi  còn nhớ cụ Gaz69 dùng silicon bôi vào bộ dây cao áp để tránh nước.

Phong trào offroad rộ lên vài năm, với sự tham gia của nhiều chã và giống mới (cách gọi tài và lái phụ), xe cộ cũng đủ loại, kể cả loại cắt gọt (nôm na là xe được chế lại). Rồi các chuyến từ thiện cuối năm của OF và diễn đàn từ thiện nguoitoicuumang diễn ra đều đặn là dịp anh em đội offroad thể hiện trình độ khi đi vào những bản làng xa xôi, đó là những nơi mà xe bình thường không vào được, hoặc nếu xe vào được thì chã cũng không phải người bình thường (hihi). Ví dụ năm 2010, khi đoàn xe vào đến đồn Ka Lăng ở Lai Châu, bác trưởng đồn bảo đây là lần đầu tiên tôi thấy 1 xe gầm thấp lên đến đây (xe Kia New Caren của cụ Lybo). Sau chuyến đi này, xe của cụ lybo phải thay hết cả dàn lốp.

Trở lại với đường đua của giải VOC 2018, năm nay bài thi có một số điểm mới, khó hơn năm ngoái, giải có sự tham gia của đội Lào, Nga và Hàn Quốc. Như mọi năm, đội Lào luôn xuất hiện với một đội hình đầy đủ, từ xe đua đến hậu cần nhưng kết quả còn thua xa tốp đầu.

Nhìn tổng thể các bài thi, có lẽ khó nhất là bài thi số 7. Xe phải xuống một dốc đứng 90 độ. Gần như tất cả các xe đều bị tai nạn khi thực hiện bài này. Duy nhất có 1 xe hạ cánh an toàn bằng chiến thuật cắm đầu xuống dốc từ từ. Tài đặt 1 bánh vào vách dốc để giảm tốc độ, rồi dần dần xuống đất an toàn trong tiếng hò reo cổ vũ của đông đảo khán giả.

Bài thi số 8 là bài khá khó. Xe phải cua qua góc cua gần vuông rất hẹp. Xe bắt buộc phải đi nghiêng. Có tài đã nghĩ ra cách vượt qua góc cua này bằng cách dùng tời ngay lúc vào cua. 

Bài thi số 10 là bài leo đá. Đây là bài gây sốt nhất cho khán giả vì sự nguy hiểm của nó. Xe phải leo qua 2 chồng đá tảng với sự trợ giúp của tời và 2 ván bằng kim loại

Vài hình ảnh khác

link kết quả VOC 2018 :https://www.otofun.net/threads/ket-qua-thi-dau-tai-voc-2018.1398817/

Posted in Uncategorized | Leave a comment

City-Sapa-Ninh Bình-Hạ Long, 1/2018

Lâu lắm mới gặp khách cực kỳ dễ chịu. Không bao giờ phàn nàn, tự hài lòng với cái mình có, chập nhận tình huống thay đổi theo cách tích cực nhất có thế.

Thông thường trong một tour riêng, nếu chương trình bị thay đổi, khác với hành trình định sẵn, khách sẽ phản ánh gay gắt với công ty. Nhưng ở đây, khách lại phản ứng trái ngược hẳn kiểu như “Tôi phải chấp nhận thôi chứ làm sao bây giờ”. Khách Pháp thuộc dạng khách khó tính trong dòng khách Âu, nếu không muốn nói là rất khó tính. Có rất nhiều người mình gặp, hơi một tí là tỏ thái độ không hài lòng. Có thể thông tin mình đề cập đến chuyện hành trình không thể tiếp tục như đã định vì tàu không được di chuyển sang vùng khác, nên khách đành phải chấp nhận? Trong vòng 2 phút giải thích, khách ok ngay với tâm trạng rất vui vẻ, đã thế khách lại còn trêu lại lái tàu là anh sang Pháp đi núi, sang đến nơi tôi sẽ bảo chương trình thay đổi- đi xuống biển. Cũng có nhiều chi tiết có thể làm cho khách dễ chấp nhận thay đổi. Ví dụ nhìn bản đồ vùng Hạ Long, tàu sẽ chạy theo cung Lan Hạ, qua Đầu Bê vào gần Ba Trái Đào, mất nửa ngày, nửa ngày còn lại chèo thuyền. Cung này qua rất nhiều đảo, đường đi ngoằn nghèo nên có thể làm khách tò mò…,. Khách bà thì bảo theo chương trình, tôi được biết là tàu chạy sang Bái Tử Long sẽ nhìn được toàn vùng vịnh. Mình nói ngay là đó cách nói quảng cáo, chứ tầm nhìn của mình chắc chỉ được 10 km chứ mấy, lại còn phụ thuộc thời tiết nữa. Khách ông chêm vào mấy câu đùa cợt làm quý bà gật đầu luôn, không thắc mắc gì nữa. Vậy là vấn đề thay đổi hành trình tàu 3n2d đã giải quyết xong rất nhanh.

Vùng vịnh Lan Hạ thực sự hấp dẫn hơn bên Hạ Long. Mật độ núi dầy đặc, tàu bè ít, lại có thêm đảo Cát Bà nữa. Có lẽ tầm 5 năm nữa, nơi này sẽ rất đông khách. Phía Hạ Long, trên bờ giờ như phố rồi, công trình xây dựng khắp nơi, có nhiều chỗ mới xây dựng che hết biển, mật độ xây dựng rất cao và còn tiếp tục xây. Nơi nghĩ dưỡng cần yên tĩnh thì lại trở thành cái chợ… biển!

Khách vốn là dân chèo kayak đây kinh nghiệm. Họ bảo mái chèo (ở Cát Bà) không đúng quy cách, phần chèo ngắn, đúng ra phải rộng hơn khoảng 10 -15 cm nữa. Mình bắt chiếc họ chọn mái chèo loại có cái vòng chặn nước, loại này giúp chặn nước không chảy vào tay khi chèo. Trong cả đống mái chèo, chỉ có độ 5 cái chèo kiểu này. Họ chỉ cho mình xem loại kayak 1 chỗ ngồi, kiểu thân rộng, to bè ở Cát Bà không phải là kayak, chỉ có thể gọi nó là thuyền đi biển mà thôi, kiểu dạng đàn em của kayak xịn. Họ chỉ mình cách chèo một bên thuyền mà thuyền vẫn đi thẳng được. Mình thử một lúc thì thấy khả dĩ làm được, nhưng tất nhiên cần tập nhiều mới ngon lành được.

Nhớ hôm city, mình và khách đứng ở Bờ Hồ, ông khách bảo chờ tôi tí, tôi sang bên kia đường chụp cái cầu, ok ngay! Quay đi quay lại không thấy ông khách đâu, chờ mãi vẫn không thấy. Mình và bà khách đành đi tìm về hướng cầu Thê Húc. Đi đến gần cầu vẫn không thấy phải quay lại. Mình bảo bà khách đợi ở cạnh Thủy Tạ, mình đi tiếp đến tận gần nhà hát Múa Rối nước Bông Sen mới quay lại. May lúc về thấy khách đứng cạnh bà vợ. Sau vụ đó, mình luôn để ý đến bác ý, luôn cho bác ý vào tầm mắt.

Sau tour của mình, khách sẽ tiếp tục hành trình vào Nam. Chúc khách có một kỳ nghỉ như ý.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , | Leave a comment

Tây Trang – Luông Phabang – Vientian – Cầu Treo – Làng Sen – Hà Nội, 11/2017

Lái xe ở một đất nước xa lạ thật thú vị. Mỗi chặng chạy tầm 350 km, tuy không nhiều nhưng được trải nghiệm cuộc sống khác lạ.
Hàng trình tự lái hơn 2000 km từ Hà Nội lên Điện Biên, vào đất Lào qua cửa khẩu Tây Trang, đi tiếp xuống Luông Phabang (tên đúng là Luong Prabang), tiếp tục chạy về thủ đô Vientian và cuối cùng về Cầu Treo đúng 3h45. Mất 30 phút để làm thủ tục nhập cảnh người và xe. Mất thêm gần 90 km là về đến Vinh. Thành viên trong đoàn thay nhau lái để đảm bảo an toàn.

Cảm giác về đến đất Việt bằng đường bộ kể cũng thấy là lạ, một cảm xúc bâng khuâng thế nào đó giống như hồi nhỏ chờ đón giao thừa ấy.

Chặng đầu tiên Hà Nội- Sơn La, xe dừng ở ngã ba chỗ rẽ vào nông trường. Chỗ này có một nhà vườn trồng toàn phong lan, lần trước mình đi tour Điện Biên lái xe dừng ở đây nên mình mới biết. Hành trình Hà Nội – Điện Biên chủ yếu để ngắm cảnh hai bên đường, dân tình thích lên Mộc Châu để chụp ảnh đồi chè, hoặc quá bộ lên Sơn La để ngắm đào. Thành phố Điện Biên còn giữ được chiến trường xưa, tuy nhiên hiện vật còn quá ít, đa số rỉ sét hoặc hư hỏng. Khi làm chương trình mình tính rẽ vào thăm đường kéo pháo nhưng không đủ thời gian. Xe chạy đến ngã ba rẽ vào sở chỉ huy Mường Phăng, Điện Biên Phủ, thì ông mặt trời đã núp sau quả núi rồi.

Ở cửa hầm tướng Đờ Cát, có cái bức trướng in hình tướng tá Pháp ra hàng và hình ảnh hai chiến sỹ cầm cờ trên nắp hầm. Hình ảnh này không có trong thực tế, người cầm cờ thực ra là ảnh dựng để quay phim về sau này. Nhưng không hiểu sao người ta vẫn để bức trướng này đến tận bây giờ. Hồi chưa đến Điện Biên, mình cứ hình dung các đồi A1, hầm Đờ Cát… phải cao lắm. Lúc đến nơi mới thấy thấp tè, có lẽ lúc người ta làm đường xá đã tôn đường cao lên chăng?

Mình có đọc một quyển hồi ký, bản dịch ra tiếng Việt của một cựu phi công đã từng lái máy bay thả dù tiếp tế cho Điện Biên, ông kể rằng lúc lái máy bay vào lòng chảo, đột nhiên ông thấy súng phòng không bắn lên, ông đã hơi hoảng kéo máy bay lên cao để tránh đạn. Rồi rất nhanh sau đó, ông hiểu ra là hình như bên dưới không biết …. bắn (hihi). Vì đúng là hồi đó bên ta mới được phía bạn viện trợ cho 2 trung đoàn cao xạ, mà lính mới thì bắn làm sao trúng ngay được.

Đoàn tiến về cửa khẩu Tây Trang. Từ Tây Trang đi tiếp 6 km nữa đến cửa khẩu Pan Hok của Lào. Đến nơi thì các bạn Lào vừa nghỉ trưa, không làm việc, phải đợi đến 13h30! Đoàn tranh thủ ăn trưa ngay biên giới. Chờ chán chê rồi cũng đến giờ làm việc. Thủ tục cho người rất nhanh vì không cần visa. Đến đoạn xe thì hơi rắc rối tí chút. Cán bộ Biên phòng hỏi mình tên cửa khẩu của Lào lúc xuất ra là gì…? Mình ớ ra không biết. Mình chỉ biết là Cầu Treo bên phía Việt Nam. Loay hoay một hồi thì các bạn Lào cũng lần ra danh sách tên các cửa khẩu quốc tế với Việt Nam và làm cho mình tờ giấy màu xanh, lệ phí 50k kíp nữa. Thế là xong khâu nhập cảnh vào Lào.

Về nguyên tắc người và xe nhập/xuất cửa khẩu nào cũng được nhưng phải ghi rõ thì mới hợp lệ. Rút kinh nghiệm lần sau, mình sẽ in ra tờ danh sách tên các cửa khẩu để tiện tra cứu. Cũng có cái may là các cán bộ biên phòng Lào nói tiếng Việt tốt, nên việc giao dịch cũng thuận lợi.

Tối đoàn dừng nghỉ ở một thị trấn nhỏ bên đường tên là Pak Mong.

Xe chạy vào Lào. Đường ở Lào nhìn chung tương tự như ở ta. Dân Lào có vẻ không bao giờ vội, sang đường mà có nhìn thấy xe thì người ta sẽ dừng lại chờ xe qua…, người lái yên tâm thêm bội phần. Giá dầu Diesel ở Lào đắt hơn ở Việt Nam, khoảng 22000/L. Trông cả hành trình, có 2 lần cảnh sát Lào vẫy tay lại (không dùng còi nhé, mà dơ tay, cũng không thấy cầm gậy đen trắng). Cũng tình cờ cả 2 lần đều là người tây lái, ta ngồi cạnh, giấy tờ đây đủ nên cảnh sát cho đi ngay. Cũng có thể do họ thấy xe biển lạ nên vẫy lại chăng?

Ở Lào chỉ thấy có 1 loại bia là Beer laos, uống cũng ngon, hương vị na ná như bia Sài Gòn. Đồ ăn cũng có vẻ không đa dạng bằng Việt Nam, dân hay ăn bằng tay.

8 ngày rong ruổi trên đất Lào, nếm các món ăn khác, mình nhận thấy đồ ăn ở đây hơi nhạt, không đậm đà đa sắc màu như ở ta, rau sống, nước chấm cũng đủ cả nhưng không đặc sắc bằng. Các hàng quán thường có đầy đủ hải sản các loại. Có vẻ nhân viên phục vụ ở các quán ăn không biết tiếng Việt mấy, tiếng Anh cũng không khá hơn. Tuy nhiên khách hàng có thể dựa vào thực đơn có hình ảnh minh họa để gọi món. Nhìn chung đồ ăn của Lào cũng dễ ăn.

Việc chỉ đường cũng đơn giản. Bạn chỉ cần tải bản google maps offline về điện thoại là chỉ đường tốt ở Lào. Ở thành phố có thể đi lại hơi bị mua đường, nhưng cũng không sao vì là máy mà. Quan trọng là nó chỉ đến đúng chỗ. Hiện giờ google cho dùng hạn đến 21 ngày. Hết hạn bạn tải lại là được.

Ở Lào, dân cư thưa thớt, tập trung chủ yếu ở mấy thành phố. Đi đâu cũng thấy rừng và rừng, trong thành phố có nhiều cây. Nhà đa số là nhà thấp tầng. Ở Vientian,tòa nhà cao nhất có lẽ là khách sạn Mường Thanh? Nhà cửa ở Lào có phần giống ở Sài Gòn, Campuchia, đường phố rộng rãi. Điều đặc biệt là mình không hề nghe thấy tiếng còi, kể cả giờ cao điểm. Trong thành phố cũng rất ít cảnh sát.

Ở Luong Phabang, cố đô của Lào, chỗ nào cũng thấy chùa. Chùa và tượng có kiến trúc na ná như nhau. Mình hay gặp tượng phật đứng, hai tay duỗi thẳng sang hai bên, kiểu này gọi là tư thế gọi mưa (Appelant la pluie), tư thế này mình chưa gặp ở miền Bắc Việt Nam. Có thể là do ở Lào ít mưa chăng?

Điểm khác biệt chính của chùa Lào với Việt Nam mình thấy là hướng xây chùa. Trên cùng một phố, hướng cửa chính của chùa Lào không đồng nhất về hướng, thậm chí hướng cửa còn xây chéo sân, không như chùa ở Việt Nam đều hướng theo trục thẳng. Mình để ý thấy người ta còn cho xe ô tô đỗ trong chùa, như kiểu đỗ xe tháng, không như ở Việt Nam, chùa chiền là nơi thờ tự, có tính thiêng nên không ai để xe ở chùa cả.

Theo hành trình, mình để ý thấy nhà dân bên đường hay làm phần mái nhô ra phía đường cái như kiểu mái chùa. Thử tìm trên mạng xem tại sao mái nhà người Lào lại cong, thì chưa thấy tin nào cả. Có người nói nhà có nhiều mái là thể hiện đẳng cấp giàu có của nhà ấy, và số mái luôn là số lẻ.

Ở Luong Phabang, bắt đầu từ 5h30 sáng, du khách sẽ được chứng kiến cảnh các nhà sư đi khất thực. Mỗi người chuẩn bị xôi trong một cái giỏ, bánh kẹo…,. Khi nhà sư đến, tất cả bỏ chung vào trong âu cầm tay của nhà sư. Người tham dự phải bỏ dép để tỏ lòng tôn trọng với nhà sư. Ngay đi nhà sư đi khỏi, người tham dự làm động tác đổ nước xuống đất hoặc đổ nước vào cây cỏ để mong nhận được sự phù hộ của thần linh. Tay trái để trước ngực, tay phải đổ nước, và đổ rất từ từ cho đến hết nước thì thôi.

Chợ đêm ở Luong Phabang cũng là một điểm thăm viếng khá hay. Nơi đây bán hàng quần áo và các đồ lưu niệm của Lào là chính. Có 1 ngõ nhỏ chuyên bán đồ nướng giá rẻ ở giữa chợ, chỗ này thì lúc nào cũng tấp nập thực khách.

Còn một điểm hấp dẫn nữa là ngắm mặt trời mọc và hoàng hôn trên đỉnh núi Phou Si. Mất độ 10 phút là lên tới đỉnh. Từ đấy du khách tha hồ ngắm nhìn thành phố, ngắm nhìn mặt trời từ từ lặn xuống sau rặng núi xa xa. Bạn cũng nên đến đây sớm thì mới còn chỗ để ngắm và để tranh thủ chụp ảnh.

Những ai đã đến Luong Phabang thì không thể không đến thác Kuang Xi. Bạn có thể đi bộ trong rừng hoặc tắm thác. Phía ngoài cửa vào có đầy đủ hàng quán phục vụ ăn uống.

Đến Vientiane cũng vậy, chỗ nào cũng thấy chùa. Đường xá êm dịu hơn một chút, có nhiều đường 1 chiều nên nhiều khi xe phải chạy lòng vòng để tìm khách sạn. Dựa theo google nên tìm cũng dễ dàng. Chặng dài nhất là chặng Vientiane về Vinh. Xe chạy đến cửa khẩu là 4h kém 15, thêm 30 phút để làm thủ tục xe và người là xong. Khu vực này không có 3G. Gần đến biên giới đường hẹp và hơi xấu, có nhiều xe hàng chạy về cửa khẩu nên tốc độ chậm hẳn lại. Lần sau có đi lại qua biên giới thì cũng nên tính về trước 4h chiều để làm thủ tục, vì có thể nhiều xe khác cũng về cùng thời điểm. Nếu chẳng may về muộn thì có thể ngủ lại thị trấn gần biên giới cũng được. Khu vực này bà con 2 nước vẫn qua lại buôn bán nên ở lại được.

Ngày cuối cùng của hành trình, đoàn dừng chân tại biển Hải Hòa, Thanh Hóa. Mấy năm rồi mình mới trở lại đây. Biển sạch, đẹp, sóng nhẹ. Vì không phải mùa du lịch nên không có khách. Nhâm nhi tách cà fe, chụp ít ảnh rồi nổ máy lên đường về Hà Nội, kết thúc chuyến việt dã Việt Lào.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , | Leave a comment

Hà Giang-Thác Bà-Nam Định-Cát Bà, 7/2017

Vừa hết tour xong với đoàn khách Bỉ dễ tính. Tour này hết 2 tuần, lại đi vào dịp có bão ở vịnh Bắc Bộ, xe lạc đường…, khách vô tình chứng kiến sự giúp đỡ vô tư của lái xe khác khi xe nhà bị sa lầy. Họ đánh giá cao sự đoàn kết của người Việt.

Lâu lắm kể từ ngày đi tour tới giờ, mình mới dính vào bão, chính xác là ảnh hưởng của cơn bão số 2. Hàng ngày vẫn theo dõi thời tiết, lúc thấy bão có xu hướng lệch xuống phía Nam thì mừng thầm, ít nhất nó không đánh thẳng vảo vịnh Hạ Long, may mà chỉ ảnh hưởng chút ít thôi. Đang mùa khách nội, nên khách Việt đi tàu cao tốc rất đông, tàu mình đi không còn chỗ trống. Ít nữa cầu vượt biển làm xong, chắc bà con đổ sô đi Cát Bà mất thôi. Đến lúc đó tha hồ tắc đường trên đảo mất. Đảo Cát Bà chưa có bãi đỗ xe công cộng (hoặc có nhưng mình không thấy đâu), ít nữa bà con phi xe ra đầy đường thì làm thế nào nhi?

Chiều rảnh rỗi mình chợt nhớ ra ở Cát Bà có bãi pháo cổ bèn thuê xe máy lên núi xem. BQL bãi pháo có quy định rất kỳ lạ là có thẻ hướng dẫn vẫn phải mua vé vào cổng. Miễn phí vé với điều kiện là phải dẫn đoàn 14-15 người cơ. Không biết ở đâu ra quy định kỳ quoặc như vậy nhỉ? Thôi thì cả đời lên có 1 lần nên mình mua cho xong- 40k/vé, đắt phết!

Thời tiết xấu nên khách chuyển vào resort ở Cát Cò 3 ngủ, khách cứ tiếc rẻ không được qua đêm trên vịnh. Ngày hôm sau có nhà tàu Hoàng Tử bán vé sớm, mình tranh thủ mua ngay vé về. Lấy được vé mừng rơn, phi xe máy ra khoe với khách ngay. Xong việc mới về trung tâm ăn sáng.

Ở Cát Bà, tàu cao tốc cánh ngầm chạy ra biển nên thời tiết xấu một tí là không được xuất bến. Nhưng tùy trường hợp, tàu thấp tốc (hình như còn được gọi là cao tốc không có cánh ngầm) vẫn được chạy vì loại tàu này chạy trong vịnh, gần cửa sông nên không có sóng. Đi tàu này lâu hơn tàu kia một tí, nhưng quan trọng vẫn có tàu để về đất liền.

Đoàn khách này được trải nghiệm một thứ đồ uống rất bình dân ở Việt Nam, đó là nước mía. Với người Việt thì uống mãi rồi, còn với tây thì chưa biết mùi vị của nó thế nào, đó là còn chưa nói đến tâm lý e sợ nhiễm khuẩn…,. Khi về đến Hoa Lư, mình cho khách nếm thử nước mía bán ngay ở phía đối diện cầu vào Hoa Lư. Mỗi người một cốc không có đá, cốc của mình tất nhiên là có đá. Khách uống xong khen lấy khen để và đến tận hôm sau mới nói là bụng chúng tao không làm sao cả.

Còn 1 món dân giã khác mà mình chưa có dịp nào cho khách thử cho biết. Đó là trứng vịt lộn. Tây nghe mình giới thiệu về món đấy thì 99% khách lè lưỡi, không dám ăn. Nhưng dù sao mình sẽ vẫn thử lại, âm thực mà!

Nhớ hôm xe chạy từ Tp Hà Giang về Thác Bà, mình rẽ nhầm đường, đáng ra là phải rẽ vào Tĩnh Cốc nhưng xe lại phi thẳng vào Bằng Cốc khoảng 5-6 km gì đó. Đến 1 đoạn dốc thì bị sa lầy, không tiến không lùi được. Đường đó thực ra là đi được vào đến tận Vũ Linh nhưng trời phải khô ráo mới đi được. Loay hoay một lúc xe vẫn không lùi lại được, mình nới với 1 chú thổ địa tình cờ đứng ở đó là cho mình thuê xe công nông hoặc xe tải để kéo xe nhà ra. Chú này nghĩ một tí rồi quay về lấy xe công nông ra. Có đồ chuyên dụng có khác, xe kéo ra khỏi chỗ lầy ngon lành. Xong việc lái xe nhà biếu ít tiền nhưng chú kia nhất định không lấy. Khách chứng kiến từ đầu vụ việc nên thích lắm, tặng ảnh có chữ ký của từng người. Lúc chuẩn bị kéo xe, mình vẫy 2 bác khách tây trèo lên cabin công nông cho biết. Ở dưới mấy bà khách chụp choạch rất tượng.

Xong việc xe chạy về Vũ Linh cũng vẫn còn kịp, ánh sáng vẫn lưu luyến quanh khu nhà như chờ đợi lữ khách.

Trong đoàn có một vị khách đặc biệt. Bác này chơi được đàn guitar, vẽ tốt. Trong suốt hành trình, ông đã vẽ tặng chân dung của nhiều người mà ông gặp trên đường. Ông vẽ nhanh và rất giống người thực. Có ai muốn ông ý vẽ thì đều được đáp ứng một cách nhiệt tình, không có công xá gì cả. Gần như mọi điểm đến của đoàn, ông đều vẽ tặng chân dung của ai đó trong gia đình ấy. Dân bản địa thích lắm, một phần vì cũng lạ nữa, không phải ai cũng có nhã ý vẽ tặng như vậy. Khi ở Đồng Văn, Hà Giang, ông đã dùng guitar mượn của chủ nhà, đệm đàn theo tiếng khèn và sáo của nhạc công chơi nhạc dân tộc người Tày.

Nhân dịp tham dự buổi diễn ca nhạc dân tộc ở Đồng Văn, mình lần đầu thấy nhạc công vừa thổi khèn vừa lộn vòng ra trước. Đây là một động tác rất khó, đòi hỏi công sức tập luyện. Tiếp theo nhạc công người Tày còn biểu diễn trồng cây chuối qua vai. Tức là tỳ vai xuống đất đỡ 2 chân chổng ngược lên trời trong khi vẫn thổi khèn. 2 động tác này được khán giả vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.

Từ Thác Bà về Nam Định, trời mưa như trút nước. Đến Giao Thủy qua chợ cá thì lái xe chót vượt qua đoạn rẽ trái xuống dốc để về nhà dân, Mình bảo lái xe quay lại cho nhanh nhưng bác tài vẫn muốn thử kiếm chỗ vòng lại phía trước. Kết quả là chạy một vòng khá lâu trước khi về nhà dân. Điểm thú vị lại là lái xe cho dừng trên cầu khỉ, khách ngạc nhiên vì trình độ lái xe đỗ ngay ngăn trên cầu rất hẹp, vừa đủ lọt xe 16c. Hôm sau nữa khi đi Cát Bà sớm, khách đã đề nghị lái xe biểu diễn lại pha đỗ trên cầu này để khách chụp ảnh.

Ngẫm lại hành trình vừa qua, cả khách và hướng dẫn đều cảm thấy rất vui vẻ, được trải nghiệm nhiều cảm xúc thú vị mà không phải tour nào cũng có mà đôi khi lại đến từ việc đen đủi. Đúng như các cụ nói: trong cái rủi có cái may.

Ảnh

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , | Leave a comment

Trở lại châu Âu (p3)

Nhìn lại các điểm đã đến: Castel Beseno, Verona, lake di Toblino, firenze, Roma, Milano, Venezia

Thông dụng nhất là tàu hỏa, giá cả phải chăng. Nhưng nếu bạn đi cùng trẻ em và nhiều hành lý thì việc chuyển tàu rất bất tiện. Mình chọn thuê xe tự lái, giá đắt hơn nhưng chủ động và rẽ ngang rẻ ngửa thoải mái hơn nhiều, khám phá phong cảnh nhiều hơn….tại sao lại không chứ?

Qua giới thiệu của một người bạn ở Ý, mình biết đến địa chỉ rentalcars.com chuyên cho thuê xe. Thủ tục cho thuê đơn giản, sau vài phút là ra lấy xe. Giấy phép lái xe quốc tế mình đã đổi trước khi đi ở Cục đường bộ. Với loại GPLXQT này, mình có thể lái tại nhiều nước châu Âu. Mình chọn thuê xe của Avis, giá cả có vẻ hợp lý hơn, cả 3 lần thuê đều thuê của họ. Khách hàng có thể đặt qua mạng hoặc trực tiếp tại quầy. Nếu đặt tại quầy thì nhiều khi có thể hỏi được nhiều thông tin phát sinh hơn ví dụ như nếu trả xe muộn hơn, hoặc đổ trả đầy bình nhiên liệu hay 1/2 hoặc không đổ….thì làm thế nào? Tại châu Âu nói chung, các trạm xăng/ dầu đều tự động. Bạn phải dùng thẻ tín dụng hoặc có thể trả bằng tiền mặt. Thuận tiện nhất cho khách hàng như mình là dùng tiền mặt. Phổ biến là dùng tờ mệnh giá 5, 20 euro.

Trên đường cao tốc có nhiều trạm dừng đỗ ăn nghỉ, trạm xăng, biển báo đầy đủ, mình để ý thấy có vẻ rất ít các gara sửa xe, cũng may xe cộ không có vấn đề gì.

Thăm lâu đài Castel Beseno,

Ba bố con đi thăm lâu đài Castel Beseno, cách Trento khoảng 45  phút xe bus. Lâu đài này được xây dựng từ thế kỷ XVI thuộc vùng Val d’Adige (https://www.visittrentino.it/en/guide/must-see/castles/castel-beseno_md_2626).

Từ trạm xe bus ở đầu làng, ba bố con đi bộ theo đường chỉ dẫn đến tòa lâu đài. Nhìn từ dưới nhìn lên trông có vẻ rất xa, nhưng đi bộ chỉ mất khoảng 20-35 phút. Người đi bộ đi theo đường dành cho người đi bộ, có đoạn đường hẹp, người ta vẫn cố gắng đặt 1 viên gạch đủ để đặt bàn chân qua. Tỷ mỷ đến thế mới thấy sự an toàn dành cho người ở mức cao thế nào. Qua bãi đỗ xe có 1 quán bar có bán đồ ăn nhẹ. Ba bố con bỏ qua đi tiếp lên lâu đài mới kiếm cái ăn. Quán ăn ở trên này ngon lành hơn hẳn, nhiều thứ để chọn hơn, có cả kem. Gọi bánh pizza, kem ăn xong, mấy bố con tiếp tục thăm tòa lâu đài.

Lâu  đài được xây dựng trên một quả đồi khá cao, cách biệt với khu dân cư bên dưới. Thời xưa vị trí này rất thuận lợi cho việc phòng thủ. Xung quanh lâu đài, người ta làm các lỗ châu mai, vừa quan sát được phía dưới, vừa bắn được quân thù. Mấy bố con chơi thử trò bắn nỏ. Người ta làm sẵn 1 cái nỏ cho khách du lịch, có cả tên nữa. Điểm bắn là một tấm ván cách chừng 7-8m. Muốn bắn được trúng đích, xạ thủ phải hơi nâng cái nỏ lên cao, đường tên bay sẽ hơi bị cầu vồng một chút. Từ mặt lâu đài, du khách tha hồ ngắm cảnh đồng quê bên dưới rất đẹp, thoáng đãng, thanh bình.

Tầm 3h chiều, đoàn xuống núi để kịp đón xe bus về Trento. Trước khi rời ga, tụi trẻ con vẫn kịp nếm kem dâu mà chúng yêu thích, một thứ mà dường như không thể thiếu hàng ngày.

Thăm Verona

Thành phố Verona xinh đẹp nổi tiếng thế giới với câu chuyện tình cảm lãng mạn của cặp đôi Romeo và Julliette. Thành phố nằm gần cao tốc A22 từ sân bay Venice Marco Polo. Mình gửi xe trong thành phố rồi đi bộ vào trung tâm. Chỗ nào gủi xe cũng có cột trả tiền. Sau chuyến đi này mình nhận ra rằng tốt nhất nên chụp ảnh lại nơi gủi xe, để có thể tìm lại xe nhanh nhất. Vì đường xá không biết, lúc lạc đường tìm rất mệt.

Theo chương trình, cả nhà đi đến vùng núi gọi là Mont Baldo, cạnh hồ lake Garda. Loanh quanh một lúc mới tìm được chỗ gủi xe rồi đi cáp treo lên đỉnh (Funivia Malcesine Monte Baldo). Điểm tham quan là đi dọc đỉnh núi, nhìn từ xa trông như sống lưng con cá voi. Đi được chừng 30 phút thì bị mưa, mưa ngày càng to nên cả nhà đành quay lại. Gió mạnh, mưa to, sương mù dầy đặc che hết tầm nhìn. Hai bố con chỉ có mỗi cái ô, chỉ đủ che phần trên, hai mẹ con đi sau cũng vậy. Mưa ngày càng to, trời lại lạnh nữa chứ, cũng may chỉ còn cách quán ăn không xa, cả  nhà cố đi đến đó rồi nghỉ lại. Mượn tạm nhà chủ mấy tắm vải quấn cho tụi trẻ con cho ấm. Được một lúc cho ấm người rồi vào trong quán ăn trưa. Chủ quán tự lấy quần áo của trẻ con ướt sũng phơi lên máy sưởi cho khô mà mình không biết, cứ loay hoay tìm mãi không hiểu quần áo ở đâu…,. Ăn uống xong đâu đấy, ngớt mưa cả nhà đi cáp treo xuống núi luôn. Xuống đến nơi trời lại đẹp mới tiếc chứ. Nhưng tự an ủi là đã đến cho này, được ngắm cảnh…., thể nào cũng có dịp quay lại.

Cả đoàn tiếp tục thăm thành phố Verona, nơi nổi tiếng thế giới với câu chuyện tình lãng mạn của Romeo và Julliette. Phố xá ở đây tương đối nhỏ, nhà cửa đẹp, nhiều hoa, khách du lịch rất đông. Quanh các góc phố, chỗ nào cũng thấy bãi đỗ xe to nhỏ các kiểu. Đoàn vào thăm nhà thờ Basilica di S. Anastasia,xây dựng từ cuối thế kỷ 13 (http://www.chieseverona.it/index_eng.html), mình thích nhất kiểu trang trí mái vòm của nhà thờ. Người ta  vẽ hoa lá trên mái vòm, còn hai bên hành lang là những bức tranh theo chủ đề tôn giáo, một số mới được phục chế. Nhìn tổng thể màu sắc trong nhà thờ rất trang nhã, ấn tượng.

Buổi chiều cả nhà về nghỉ tại một làng camping, một trải nghiệm rất thú vị (http://www.campingamicidilazise.it/). Địa điểm này gần hồ, nhiều xe về đây thuê chỗ ngủ qua đêm. Nhiều nhà thuê lâu dài. Có nhóm thanh niên thuê lều ngủ ở bãi cỏ, vệ sinh tắm rửa ra khu công cộng cũng rất tiện lợi. Các xe nhà lưu động đều tập trung vào một điểm quy định, tại mỗi điểm  này đều có họng nước, điện lưới. Khách nào có nhu cầu về nhu yếu phẩm đều dễ dàng tìm thấy ở siêu thi hay hàng quán gần đó. Nói chung dịch vụ ăn theo đủ cả, rất sạch sẽ, ngăn nắp, an ninh tốt. khách lưu trú rất yên tâm khi ở tại các khu kiểu này. Cái đáng nói ở đây là giá cả tiêu dùng không cao hơn so với bên ngoài là mấy, không có cái gọi là giá du lịch như ở Việt Nam, cũng không hề thấy bóng cảnh sát…còn gì tốt hơn thế nữa nhi?

Mình còn nhớ đến tối, gần chỗ mình ở có một hội ca nhạc gì đó. Nhưng chỉ đến khoảng 22h00 là chấm dứt, không còn tiếng ồn nữa, kể cả những đám thanh niên tụ tập ăn uống cũng tản đi từ lúc nào, không gian thực sự yên tĩnh.

Hôm sau, cả nhà tiếp tục đến công viên gọi là Gardaland (http://www.gardaland.it/park-en/). Khu này được thiết kế cho trẻ em vui chơi, có một vài trò mạo hiểm dành cho người lớn. Trong này có đủ trò chơi trên cạn, trên không, công viên nước, thủy cung. Thủy cung không có gì đặc biệt cho lắm, tương tự như mấy thủy cung ở Hà Nội. Còn lại các trò khác rất hay, kích thích sự tò mò của con trẻ. Đi chơi ở đây bạn nên chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ, vừa chơi vừa tranh thủ ăn. Trẻ con xem vô tuyến nhiều nên biết các nhân vật trong phim ảnh được tái hiện ở đây. Phải nói là công viên này được thiết kế rất tốt, rất hợp lý, các điểm vui chơi gần nhau, thời gian chơi hết 1 trò cũng rất ngắn. Như vậy trong 1 ngày, người chơi có thể chơi được nhiều thứ. Bãi đỗ xe ở ngoài rất rộng, được cắm biển đánh số đầy đủ. Mình cẩn thận chụp lại ảnh cột số để lúc ra tìm cho nhanh.

Thăm lake di Toblino (Hồ Toblino)

Hồ Toblino nằm ở phía Tây Trento, đi xe bus hết khoảng 35 phút. Hồ nằm ngay gần đường cái. Mấy bố con bàn nhau đi bộ lên đỉnh núi xem trước rồi xuống bãi cỏ trước cửa lâu đài ăn trưa.

Đường lên đỉnh núi khá xấu, nhiều đoạn lổn nhổn. Trên đường đi, đoàn thi thoảng lại gặp 1 đoàn xe đạp cong mông lên để đạp lên dốc.Lác đác có vài điểm đỗ xe công cộng ngay bên lề đường. Nhìn cảnh này mình nghĩ không biết xứ mình đến bao giờ mới được như thế…,. Có cắm trại, sáng dậy chắc không còn gì…,. Mấy bố con đi được môt lúc thì gặp một nhóm leo núi chuyên nghiệp. Họ chọn điểm leo là các vách núi dựng đứng. Họ lựa theo các neo đã được đóng sẵn vào vách núi để móc cáp và cứ như thế cho đến đích. Chơi môn này đòi hỏi sức khỏe và tính kiên nhẫn. Nhiều khi không thể leo tới nơi vì khó quá thì vận động viên phải kiên nhẫn tìm đường khác cho bằng được.

Thăm Firenze,
Mình đến Frorence lần này là lần thứ hai, phố xá vẫn thễ, người qua lại nườm nượp, nhưng cảm nhận hơi khác hồi 2003 là người Đông Âu du lịch rất đông. Thăm lại mấy điểm du lịch ở khu trung tâm, tất cả đều là phố đi bộ hoặc xe cộ đi lại hạn chế. Năm nay khủng bố nhiều nên cảnh sát chống khủng bố đứng gác ở các điểm công cộng nhiều hơn trước, trang bị súng ống tận răng. Kể ra có họ cũng yên tâm hơn.

Mình xếp hàng đợi lên đỉnh nhà thờ Duomo, mấy mẹ con kéo nhau đi mua đồ lưu niệm. Một lát sau đã thấy về với một túi xách đầy bút chì và con rối, sách truyện…,. Hóa ra con gái lớn mua tặng các bạn bút chì, con trai được mẹ mua cho con rối Capuchino rất đẹp. Khách viếng thăm Duomo rất đông, BQL chia khách làm 2 dãy khác nhau, 1 lên tháp, 1 thăm nhà thờ, vé được bán ở phố bên cạnh. Tuy đi lại cách rách nhưng lại đỡ tập trung đông người. Dòng người xếp hàng vào tham quan vẫn không ngừng tâng lên nhưng rất trật tự, không có chuyện chen ngang như ở ta, du lịch trời tây sướng ở chỗ đấy.

Link tham khảo
1) https://it.wikipedia.org/wiki/Ponte_Vecchio

Thăm Roma

Thủ đô của Italya, thành phố cổ kính xinh đẹp, dân số khoảng 3tr người, dân nhập cư rất đông. Xe pháo đi lại ở đây tương tự như ở Việt Nam, tức là cũng vượt đèn đỏ hoặc rẽ phải trái khi có đèn báo.

Roma nằm ở phía Nam nước Ý nên khí hậu tương đối nóng, không mát mẻ như ở Trento.

Đoàn nhà mình thăm Vatican. Lần này BQL cho du khách chụp ảnh thoải mái trong tòa Thánh, không bị cấm như trước nữa. Lúc lên đỉnh tháp, khách đông nghịt nhưng rất trật tự. Đến gần trưa, Đức Giáo hoàng xuất hiện ở tầng 2 tòa nhà bên ngoài tòa Thánh, ngài làm lễ trước hàng nghìn tín đồ. Với mình thì đây là lần đầu tiên mình được nghe trực tiếp giọng nói của giáo Hoàng.

Trong khu trung tâm, đoàn gặp một lễ hội của địa phương đầy sắc màu. Từng đoàn, từng đoàn người trang phục kiểu thời xưa, người đóng giả lính tráng vai mang cung tên, người vác gậy, người cầm cờ tay đặt ở đốc kiếm… tất cả hòa tiếng nhạc, tiếng trống rộn ràng.

Loanh quanh khu trung tâm, toàn phố đi bộ cả. Lại nghĩ đến Hà Nội, bao giờ Hà Nội làm được như nước họ nhỉ? Địa bàn quanh Hồ Gươm nếu so với các điểm du lịch hoặc goi là quảng trường thì không to hơn là mấy, mà cũng chỉ có vài chục phố cổ thôi. Kinh doanh nhỏ lẻ cũng tương tự như ở bên này. Để cho dân du lịch được tự do thoải mái đi lại khắp nơi, ròi tự nhiên họ sẽ đến đông hơn, và tất nhiên thành phố sẽ thu được nhiều thuế hơn.

Thăm Milano

Milan là thủ phủ của vùng Lombardy của Ý với hơn 3tr dân. Đây còn là trung tâm công nghiệp và tài chính của Ý. Về thời trang thì hàng top thế giới rồi. Món kem miễn chê nhé. Quốc bộ vào trung tâm, du khách tha hồ thăm bảo tàng, nhà thờ, khu thương mại. Riêng khu buôn bán này toàn hàng xa xỉ, nhưng thực sự là hàng tuyệt đẹp. Một cái ô cỡ nhỏ giá hơn 100 Euro (tương đương với 50 cái ô ở chợ Đồng Xuân).

Link tham khảo: http://www.visitacity.com/en/milan/itineraries/milan-in-one-day-top-attractions-itinerary-day-1

Thăm Venezia

Tiếng Việt gọi Venezia là Venise, một cái tên rất quen thuộc. Có lẽ cứ nhắc đến Ý là người ta lại nghĩ đến thành phố trên sông này. Thực sự đó là tụ điểm du lịch rất ấn tượng, rất đẹp, rất cổ kính và đầy ánh sáng. Bạn cần ít nhất vài ngày lưu lại thành phố này để chiêm nghiệm, để hít thở bầu không khí miền biển Venise và tất nhiên để….chơi nữa chứ.

Ở vùng này có làng chuyên sản xuất đồ thủy tinh cực kỳ đẹp, tinh sảo, mẫu mã đa dạng. Du khách được xem họ làm thủy tinh như thế nào. Cái khác biệt ở đây là hàng của họ được pha màu nên sản phẩm nhìn rât bắt mắt. Mình hỏi một người bán hàng là các sản phẩm này có xuất khẩu không? Họ nói chỉ bán cho khách thập phương, không xuất đi đâu cả.

Venise gồm nhiều hòn đảo hợp thành. Việc di chuyển giữa các đảo cũng khá đơn giản. Người dân ở dây dùng thuyền chèo tay, cano hoặc tàu chở khách để đi lại. Kem ở Venise ăn cũng được, có vẻ không có nhiều lựa chọn nhưng nếm cũng không đến nỗi nào.

 

 

(Ảnh minh họa)

Link tham khảo

  1. http://www.rentalcars.com/
  2. http://www.visitacity.com/
  3. http://www.monnuage.fr/a-voir/italie/trentin_-_haut_adige/trento
  4. https://www.rome2rio.com/s/Trento/Castel-Toblino
Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Trở lại châu Âu (p2)

Ngày thứ 24, 14/6:

Vậy là đã 2 tuần ở Ý, thời gian trôi nhanh quá. Có mấy ngày bị mưa không đi được đâu, còn lại thời tiết khá tốt. Ở đây hạ tầng giao thông rất tốt, chỉ cần GPS là có thể di chuyển thoải mái trong thành phố cũng như đi tỉnh. Sau mấy ngày lái xe đi Verona, mình rút ra kinh nghiệm là lái xe luôn đi bên phải, nhất là đến gần đoạn giao cắt hoặc chỗ rẽ trái/phải vì rất dễ bị nhậm chỗ rẽ nếu minh đang ở làn bên trái, nhìn trên GPS khó phân biêt được rẽ bên nào một phần vì phải quyết định nhanh rẽ bên nào. Tất nhiên nếu có nhầm thì sẽ tìm được đường quay lại thôi, mất chút thời gian. Mình cũng không hình dung được nếu GPS bị hỏng thì làm thế nào để đi tiếp được? Không hy vọng hỏi được đường vì không có ai để hỏi, đường cao tốc rất nhiều chỗ giao cắt khác nhau, tiếng Ý thì không biết rồi, mà người Ý thì ít người nói tiếng Anh (tiếng Pháp cũng không nốt). Nếu rơi vào trường hợp này thì chắc chỉ còn nước gọi điện cho số hotline của công ty cho thuê xe xin đổi cái khác.

2 lần thuê xe, lần đầu là Renault Scenic, lần sau là Fiat 500 đều là số tay. Cả 2 xe còn rất mới. Nhìn chung cả 2 xe chạy rất chắc xe, giảm xóc mượt mà, vào cua xe chắc nịch. Fiat 500 máy xăng 1.2, mình vít lên 130 km/h và giữ đều như vậy thấy xe rất ok, cảm giác lái rất an toàn. công tơ mét của xe này tích hợp cả đồng hồ xăng và nhiệt độ động cơ. Mới đầu mình lên xe nhìn không ra cột xăng ở chỗ nào. Hóa ra nhà sản xuất làm viền tròn vạch xăng theo công tơ mét chứ không làm riêng như các xe truyền thống.

Ở Trento mình rất ít gặp người châu Á, lâu lâu mới nghe thấy tiếng Nhật hay Hàn. Từ hôm sang tới giờ mới gặp đúng một bạn người Việt. Người da den và người theo đạo Hồi còn lác đác. Cửa hàng hay gặp nhất là cửa hàng kem và thời trang. Thời trang thì mình chẳng để ý làm gì nhưng còn kem thì dừng lại khá lâu….hihi,. Nói chung kem Ý có tiếng, cũng rất ngon nhưng nếu so với kem Tràng Tiền thì 1/9 1/10. Mình nghĩ kem của mình chỉ thua kem Ý về chủng loại thôi còn về độ ngon thì như nhau.

Sách du lịch ở đây rất nhiều nhưng toàn tiếng Ý, tiếng Anh rất hiếm. Mất mấy ngày mình mới mua được quyển  Lonely Planet bằng tiếng Anh. Mua được là may rồi.

Nói về ăn mặc ở Trento, có thể so sánh khập khiễng nhưng từ ngày sang Ý, mình nhận thấy dân Ý ăn mặc chỉnh chu hơn người Pháp. Đàn ông thì ít khác biệt vì chỉ có sơ mi  ca vát muôn thủa, còn chị em từ trẻ đến lớn đều ăn mặc lịch sự hoặc kín đáo, ít hở hang thoải mái như xứ sở con gà trống.

(còn nữa)

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , | Leave a comment

Trở lại châu Âu (p1)

Ngày 1:

Ngày 22/5/2016 cả nhà ra sân bay sớm vì sợ tắc đường nhân dịp tổng thống Obamar sang thăm Việt Nam. Đến sân bay từ rất sớm, còn thoải mái thời gian, trẻ con vui chơi tự do trong khu vực chờ. Khỏi phải nói bọn chúng rất thích thú bàn tán các loại máy bay.

Chuyến này mình bay bằng A350, lần đầu đi loại này thấy vẫn ồn như đời A321, chi được cái rộng rãi, đồ ăn khá hơn trước tí, ăn sáng tương tự ăn tối. Lúc hạ cánh, mình cảm giác máy bay dừng rất nhanh, nhanh hơn hẳn Boeng và Airbus đời trước. Thủ tục nhập cảnh cũng nhanh, có đến hơn chục cửa làm thủ tục. Hộ chiếu của mình được ông cảnh sát lướt qua mấy trang rồi đóng dấu. Tât cả không quá 10s. Quá nhanh.

Đến Paris đúng lúc có mưa nhỏ, lại giờ đi làm nên đường rất đông. Mất gần 1h mới về đến nhà người bạn ở ngoại ô Paris. Vẫn khung cảnh cũ, đường phố, công viên, các đại lộ đông đúc xe cộ. Thời tiết hơi lạnh khoảng 11-12 độ C.

Ơ Paris có xích lô chở khách nhưng tài xế lại là phụ nữ. Cái dở của phương tiện này là người đạp ở phía trước khách, che hết tầm nhìn không như xích lô ở Hà Nội. Các dãy phố có hàng quán bán hàng ở Paris đều rất trật tự, ngồi đâu ra đấy, không lấn chiếm bừa bãi  như ở Hà Nội. Đầu các ngã tư cũng không thấy cảnh sát, con người ở đây có ý thức cộng đồng rất tốt. Ai sống ở Hà Nội rồi sang bên này, cảm giác đầu tiên là đi lại rất yên tâm, có nhỡ vượt đèn đỏ thì dòng xe sẽ dừng lại nhường đường.

Mình để ý thấy vỉa hè ở Paris hình như đều rất thấp, tầm 10 cm. Có lẽ là để tiện cho xe cộ lên xuống vỉa hè, ví dụ xe từ trong nhà đi ra đường hoặc xe từ paking đi ra rất an toàn. Nhiều phố còn không có vỉa hè, trường hợp này thì có hàng cột cắm dọc đường như là để ngăn đường đi và đường đi bộ.

Ngày thứ 5, 26/5/2016

Cả nhà đi thăm lâu đài Malmaison ở cách nhà khoảng hơn 2km (http://musees-nationaux-malmaison.fr/chateau-malmaison/). Lâu đài này thuộc Joséphine Bonaparte năm 1799. Mình chỉ đi thăm vườn, không vào trong

chateau4chateau3chateau1


 

 

 

Ở Pháp các điểm tham quan chỉ bán vé chứ không có người soát vé (kiêm xé vé) như ở Việt Nam. Bớt đi một người soát vé có khi vé được giảm giá nhi?

Ngày 11, 1/6/2016

Bay sang Venise chuyến 7h25. Đến nơi cả nhà quyết định chọn phương án thuê xe tự lái về Trento, thành phố nằm phía Bắc, cách Venise khoảng 200 km. Có cách khác là đi tàu hỏa rẻ hơn nhưng không thú vị bằng tự lái, đi lại tự do hơn. Công ty cho thuê xe nằm ngay cạnh sân bay, thủ tục đơn giản, sau 10 phút là ra xe luôn. Xe còn rất mới, mới chạy được 1 vạn, có GPS. Bên thuê có quy định là khi thuê dầu đã đổ đầy, khi trả xe người thuê đổ đầy trở lại. Có GPS mình lái thoải mái, công nhận là thiết bị này dẫn đường chuẩn, các điểm rẽ có thông báo rất rõ bằng hình ảnh đảm bảo không nhầm được. Lần đầu mình lái xe ở nước ngoài, lại lạ ở châu Âu, nơi người ta chấp hành luật lệ rất tốt, không tranh đường như ở Việt Nam. Mình để ý thấy ở đây người ta không nháy pha xin vượt, cùng lắm chỉ bật xi nhan. Khi đang chạy, xe sau muốn vượt, chỉ cần tiến sát xe trước và đợi xe trước tránh đường là vượt và lái xe bên này rõ ràng rất kiên nhẫn đợi xe trước tránh đường. Điểm khác biệt nhất khi lái xe ở đây là chú ý đường ưu tiên, gặp biển này buộc người lái phải nhường đường nếu không chắc chắn gây tai nạn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , | Leave a comment

Xếp xe ô tô, kỷ niệm 10 năm diễn đàn otofun

Khởi nguồn từ ý tưởng của thành viên Black Blac là tổ chức xếp xe nhân sinh nhật 10 năm của diễn đàn. Ban tổ chức đã thựchiện rất thành công sự kiện này.
Ngay từ sáng sớm ngày 15/5/2016, hàng đoàn ô tô thuộc các chi hội của diễn đàn otofun tập trung tại các điểm khác nhau ở Hà Nội, lần lượt tập trung tại khu công nghệ cao Hòa Lạc để tranh thủ làm thủ tục vào bãi xếp xe. Bãi đất rộng khoảng 5 ha, vừa đủ rộng để BTC thể hiện màn trình diễn xếp chữ bằng ô tô. 488 xe ô tô các loại, 60 xe máy là con số được ghi nhận.
Để tổ chức sự kiện này, BTC đã dành cả 1 tuần để chuẩn bị từ khảo sát địa hình đến tập hợp lực lượng gồm các nhà tài trợ, các tình nguyện viên, in phù hiệu, các quy định dành cho người tham dự. Phải nói rằng khâu tổ chức đã làm hết sức chu đáo để cuộc trình diễn đạt thành công mỹ mãn.
Khi các xe đã xếp gần xong thì trời có mưa nhỏ làm tất cả hơi lo lắng. Cũng rất may ông trời đồng lòng cùng với các thành viên diễn đàn. Mưa dứt cũng là lúc trời hửng nắng làm nức lòng mọi người. Ít phút sau BTC thong báo qua loa cuộc chụp ảnh bắt đầu. Flycam của BTC lập tức bay lên, ghi lại những hình ảnh có một không hai đang hiện ra trước các thành viên diễn đàn. Đến gần trưa, cuộc trình diễn kết thúc. BTC gửi lời cảm ơn đặc biệt tới tất cả thành viên tham dự, các tình nguyện viên đã góp phần thành công cho sự kiện.

Capture3Capture4Capture1Capture2

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , | Leave a comment

Phố cổ, 6/3/2016

cyclo

Lần này đi đón khách ở sân bay, được ông bạn nói về vấn đề thông tin trên bảng điện tử, thi thoảng phải để ý xem có thông báo chuyển sảnh không. Vì thực tế đôi lúc khách ra cửa khác nhưng trên bảng vẫn báo sảnh cũ. Cái này là kinh nghiệm hay. Hồ sơ tour mình mang theo có sẵn ảnh hộ chiếu của khách rât tiện lợi, mình biết mặt khách đón dễ dàng hơn.

Trước đây khi cần cho khách đổi tiền Vnđ, mình hay cho khách về Hà Trung. Giờ mình cho khách đôi tại phố cổ rất tiện lợi, dọc phố Tạ Hiện có vài điểm hoặc phố Hàng Gai… tiện đâu đổi đấy.

Lâu lắm mới có một ngày đi city thoải mái thời gian. Bảo tàng Dân tộc học đã thăm hôm mùng 6, xích lô cũng sử dụng cùng ngày, Văn Miếu không có trong chương trình nên ngày đi city rất nhàn. Bữa trưa khách được thưởng thức đặc sản phố cổ : Chả cá lã Vọng (phố Chả Cá). Mình đánh giá đây là điểm hấp dẫn nhất. Khách không chỉ ăn món ăn mà còn được sống trong không gian phố cổ. Ngôi nhà kiểu Hà Nội xưa, sàn gỗ, cầu thang gỗ, lối đi chật hẹp. Tầng một là có bàn thờ gia tiên, tủ chè (thiếu cái sập gụ), cành đào tết. Tầng 2 là phòng ăn. Thực khách đi lại nhẹ nhàng, nghe rõ tiếng ọp ep của gỗ xưa. Khách vừa ăn, vừa được ngắm nhìn kiến trúc xưa. Ngay đối điện tòa nhà là một căn nhà 2 tầng kiểu cổ, chăc chủ nhân không có điều kiện đẻ tu sửa nên bề ngoài có vẻ rất cũ kỹ, bụi bặm. Bà khách trong đoàn nói với mình : tôi đã suy nghĩ, đã mường tượng về Hà Nội. Nhưng khi đến đây, mọi thứ vượt ra ngoài sự tưởng tượng…mọi thứ rất khác, rất xưa, rất đặc biệt. Mấy quán khác bán chả cá như Anh Vũ, Chả Cá Lã Vọng (phố Nguyễn Trường Tộ, Chả Cá Đường Thành không thể sánh được với Chả cá Lã Vọng phố Chả Cá

(còn nữa)

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , | Leave a comment

Phố cổ, 12/2/2016

Năm nay khách Âu ít hơn mọi năm. Cứ nhìn vào lượng khách lai vãng ở phố cổ thấy ngay. Thống kê của Tổng cục du lịch cứ nói là tăng, nhưng anh em làm điều hành đều kêu như vạc. Năm nay khách Á có tăng thế cũng là may rồi. Báo chí Pháp đưa tin về tình hình kinh tế Pháp vẫn khó, thất nghiệp tăng, lại còn hiện tượng nhiều gia đình ở Pháp không muốn đi du lịch nước ngoài nữa, họ du ngoạn tại chỗ cho rẻ.

Nhiều khách đến Hà Nội mà họ không biết là Hà Nội là thủ đô, có người tưởng Sài Gòn là thủ đô mới lạ. Rõ ràng thông tin quảng bá về Việt Nam vẫn còn rất hạn chế.  Năm nay có nhiều khách khám phá Việt Nam dưới 15 ngày, có thể là để tiết kiệm thời gian và tiền bạc chăng. Ai cũng mong muốn thời hạn miễn visa ít nhất cũng phải 3 tuần. Thời hạn này tương ứng với tour miền núi, tức là tour chạy dài qua các tỉnh biên giới với Trung Quốc. Nếu tăng thời hạn miễn visa và giảm giá vé máy bay xuống, rất có thể sẽ làm tăng một lượng nhất định khách Âu.

Hôm nay đi đón khách ở Nội Bài. Thời gian đã delay gần 1h (Vn236) mình cho là bình thường. Nhưng khó chịu nhất là bảng thông báo không được cập nhật chính xác. Quá giờ hạ cánh mà vẫn không thấy thông báo mới. Mình ra hỏi quầy thông tin thì được biết máy bay đã hạ cạnh rồi. Mình vội chạy lại sảnh A và vừa may khách cũng vừa ra tới nơi.

Chiều mình cho khách đi xích lô và xem múa rối nước. Đang ngày tết nên lượng khách đi xích lô tăng vọt. Mọi khi xích lô vẫn đón khách ở khu vực đền Bà Kiệu, nay bị dân phòng cấm ngặt. Mà cấm chắc là cấm bằng mồm, chả có biển báo nào cả làm mình hóng mãi không thấy xe nào cả bèn hỏi mấy bác dân phòng. Họ chỉ ra chỗ phố Hàng Dầu. Hóa ra xe xích lô đều dừng đón khách ở phố này. Bác xế nào cũng muốn có nhiều tiền tip, đi ít thôi để còn quay vòng cho nhanh. Có hướng dẫn của Viettravel nói hợp đồng với công ty hai bên rõ ràng là 25 xe, nhưng bên nhà xe chỉ tìm được 21, khách chấp nhận ngồi đôi nhưng hướng dẫn nhất định không chịu, bắt phải tìm bằng được đủ xe mới chịu đi. Điều hành xích lô than trời là không gọi được vì nhiều xích lô không muốn đi, họ thích tự kiếm khách thơm hơn….,. Đến lượt mình gọi được 4 xe mừng rơn, nhưng khi khách chuẩn bị lên xe thì 1 xe tự động bỏ cuộc vì chủ xe tự tìm được khách khác sộp hơn. 4 khách đi 3 xe. Cũng may khách thoải mái, đồng ý đi đôi. Đến khi trả khách, mình thanh toán lệ phí xong, mấy bác tài kia đòi tiền tip, khách không có tiền lẻ nên đi luôn. Mấy bác tài văng ngay ra vài câu khó nghe ….,.

Tahien01Tahien02

 

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , | Leave a comment

Mai Châu-Hòa Bình-Mù Cang Chải-Sapa-Hoàng Su Phì-Hà Giang-Cao Bằng-Hồ Ba Bể-Cổ Loa, 5/11/2015

Tour khá dài, từ Tây sang Đông. Hành trình nhìn chung ổn thỏa, khách có sức khỏe tốt nên  đi bộ thoải mái. Trong đoàn có người bị hen, ngày cuối cùng có lúc mệt quá bị lên cơn hen, phải dùng thuốc đem theo. cũng may không có gì đặc biết. Tour này cũng gặp nhiêu may mắn, lúc đi đường hoặc ban đêm rải rác có mưa, trong ngày lại có nắng…thật tuyệt vời.

Bác tài chạy chuyến Tây Bắc đầu tiên bị dính phát lỗi điện đóm gì đó, xe không giữ được ga răng ti.  Chủ xe phải cho thợ từ Hà Nội lên ngay trong đêm để thay cảm biến trục cơ. Sáng ra vẫn có xe chở khách đi Cát Cát kịp thời. Nhưng niềm vui cũng chỉ được 2 ngày. Ngày thứ 3 xe lại không nổ được máy. Chủ xe đành phải bỏ xe lại ở chợ Cán Cấu, Lào Cai và nhờ một đơn vị khác đến đón khách về Bắc Hà. Sáng hôm sau đoàn có một xe khác thay thế, chở tiếp theo lịch trình. Đến khi đoàn đi Hạ Long ở cuối tour, khách mới được gặp lại bác tài đáng mến.

Du ngoạn hồ Hòa Bình có nhiều cái hay, cái đẹp mà trong một ngày không thể xem hết được. Cái bản đoàn vào thăm là nơi gần bến thuyền nhất, cũng ít nhà dân. Gặp đúng hôm trời mưa nên bà con ở nhà trà nước. Đây vốn là bản của người Mường, bà con ở đây ăn mặc như người Kinh, có một số ít vận trang phục truyền thống. Kể ra ăn mặc như người dưới xuôi cũng tiện lợi hơn trong sinh hoạt đồng áng.

Loạt ảnh chụp ở lòng hồ thủy điện Hòa Binh

HoaBinh_DSC_2542 HoaBinh_DSC_2546 HoaBinh_DSC_2573 HoaBinh_DSC_2557

Hôm sau đoàn đi tiếp sang Mai Châu

Maichau_DSC_2655 Maichau_DSC_2659 Maichau_DSC_2644 MaiChau_DSC_2637

Trong đoàn có một bác rất thích nếm đủ thứ, từ rượu đến cơm cháo các loại. Mà rượu gì ông ý cũng thử, thích thì uống nhiệt tình. Có lúc mua hàng dọc đường, mấy cô bán hàng cười rúc rích với nhau. Chả hiểu ông ý hiểu nhầm thế nào lại tưởng cô bé ấy muốn thơm má, ông ý quay sang bảo mình : này nó muốn thơm tao đấy. Tất minh là mình bảo ok làm đi! Lúc ông ý định thực hiên thì cô bé kia giật mình rúm cả người lại…,.

Mai Chau Ecolodge đã thay đổi nhiều. Không gian thoáng mát, cảnh quan đẹp nhưng vẫn bị ảnh hưởng tiếng nhạc từ sân vận động của thị xã ở ngay gần đấy. Khách tỏ vẻ khó chịu nhưng bên quản lý cũng không làm gì được. Cũng may là tiếng nhạc cũng chấm dứt tầm 22h00.

Ngày hôm sau, đoàn đi Mộc Châu, Mường Lò (Nghĩa Lộ). Hành trình từ Mai Châu, xe theo quốc lộ 6 tới ngã ba nông trườngMộc Châu thì rẽ phải theo tỉnh lộ 43 đi bến đò Vạn Yên, rồi từ đó đi tiếp Nghĩa Lộ.

ban-do-duong-di-ha-noi-hoa-binh-moc-chau

DSC_2733

DSC_2744 DSC_2746 DSC_2761
Từ chuyến này, khi nghỉ ăn trưa, mình chỉ cần gọi chủ quán ra thông báo đoàn có mấy người, cho món gì ngon ngon là xong, không cần phải cần làm menu. Có thể yêu cầu nem hoặc sườn xào chua ngọt, lạc rang…mấy món này dân dã nhưng khách rất thích.

Tới Nghĩa Lộ, mình định cho đoàn ăn tối nhà chị Chung, nhưng đúng hôm đó có đoàn của tỉnh đến ăn nên chủ nhà đành khước từ. mình vội gọi điện cho bên nhà chị Chinh ở Nghĩa An, rất may vẫn còn kịp vì trời đã tối rồi. Nhà chị Chinh đã sửa chữa lại, nhà cửa đâu ra đấy không như hồi năm ngoái mình vào.

DSC_2775  Khách ăn tối ở đây thích lắm, không gian thoáng mát, yên tĩnh, thực đơn từ hôm đi tới giờ mỗi ngày một khác, khách lại ăn được nên  ăn cái gì cũng khen ngon, hướng dẫn chỉ thích nghe thế thôi.

Trên đường đi Mù Cang Chải, đoàn ghé thăm một bản ven đường (chỗ này thành điểm dừng quen thuộc trước khi vào Tú Lệ

DSC_2856 DSC_2798 DSC_2801 DSC_2807

Có cảnh rất buồn cười ở trên lúc đoàn vào bản ở gần Tú Lệ, khách thấy đàn lợn đen đang ngủ. Đàn lơn thức dậy và xếp thành hàng nhin chằm chằm vào khách xem chừng mi làm gì ta nào….

Đến chiều đoàn ghé vào bản Dế Xú Phình

DSC_2915 DSC_2902 DSC_2898

Miền Bắc có 2 điểm thu hút khách nhất là Sapa và Hạ Long. Có người hỏi tại sao du khách lại đến Sapa đông thế? Mình nói giống như Venise, thành phố trên biển rất nổi tiếng trên thế giới hay Hội An cũng vậy, khi nhiều người nhắc đến một địa danh nào đó, tự nhiên nơi đó trở nên nổi tiếng. Cách đây chừng 15-20 năm, mấy ai đến Sapa. Nói đến Sapa là nói đến chợ tình Sapa. Khách đến thì chợ tan, người dân tộc tìm bạn tình ở nơi khác.

Khách Pháp đặc biệt thích thăm thú bản làng, ngủ bản và gặp gỡ người dân tộc. Hành trình cuốc bộ từ Cát Cát -Y Linh Hồ- Tả Van bao giờ cũng có vài chị em người H’Mông đi theo. Kể có họ đi cùng cũng tốt nhất là những lúc có mưa. Dân bản địa quen đường xá hơn, vả lại khi đi cùng khách xì xồ với người bán hàng cũng vui. Đa số chị ngươi dân tộc đều bập bẹ tiếng tây, khách nghe cũng tạm hiểu. Chặng cuối nghỉ ăn trưa ở nhà anh Hải ở Lao Chải là lúc các chị bận rộn nhất. Thể nào khách cũng vui lòng mua mua bán bán cái gì đó. Các chị này được cái dễ tính, khách có mua cho 1 cái túi bé tí bằng cái bàn tay cũng xuề xòa không nhắn nhó như dưới xuôi.

DSC_3005 DSC_3000 DSC_3013

Từ Sapa, đoàn đi chợ Cán Cấu, thăm chợ rồi về Bắc Hà nghỉ lại

DSC_3071 DSC_3076 DSC_3082

Bỏ lại chợ Cán Cấu, chợ Bắc Hà tấp nập kẻ mua người bán, đoàn đi  tiếp sang Xín Mần-Hoàng Su Phì. Cảnh sắc rất ấn tượng. Mình tin rằng sau Mù Cang Chải sẽ là Hoàng Su Phì. Địa hình núi thoai thoải, mặt bằng thung lũng rộng rãi dọc theo sườn núi, thiên nhiên hoang dã vắng bóng người, lác đác du khách mới thấy mái nhà ẩn mình sau bụi tre. Dọc đường có vài biển chỉ dẫn vào các thắng cảnh ruộng bậc thang tuyệt đẹp. Đây thực sự là nơi đáng để đi. Ở Hoàng Su Phì, du khách có thể ngủ tại Panhou resort xinh xắn. Khu này được thiết kế nương theo dòng suối Làng Giang, xã Thông Nguyên, xung quanh có bản người dân tộc Tày và Dao đỏ. Đi dạo quanh Panhou rất thú vị, có rất nhiều thứ thu hút sự tò mò của du khách

DSC_3479

Ảnh trên chụp ở thôn Tân Hạ ngay gần Panhou

DSC_3519

 

Điểm núi đôi này quá nổi tiếng rồi, ai đi qua đây cũng thích dừng chụp ảnh.

DSC_3604

DSC_3785

Mình nghe nói dưới chân đèo đường Hạnh Phúc có cảnh quan rất đẹp nhưng chưa thực hiện được. Trên đường đi xuống, mình gà gật trong xe  nên không kịp tỉnh lúc xe đi ngang qua.  Chuyến này mình để ý thấy có cả đường mòn đường Hạnh Phúc, đường này có lẽ là đường trong chiến tranh còn lại tới ngày nay. Con đường này cần có nhiều thời gian mới khám phá được.

DSC_3742

Ảnh chup tại cột cờ Lũng Cú, Hà Giang

Hành trình tiếp theo của đoàn ở Bảo Lạc, Cao Bằng. Đoàn vào thăm một bản nguòi dân tộc Lô Lô, cách thị trấn Bảo Lạc khoảng 9 km, trên đường đi Cao Bằng

DSC_3900 DSC_3947 DSC_3888Ảnh chụp ở bản Khuổi Khôn, Bảo Lạc, Cao Bằng

Bản này ngay gần đường QL34, đường vào rất xấu và dốc. Du khách đi hết khoảng 1h30 mới vào tới bản. Bản này còn nguyên vẹn, người dân chất củi rất nhiều xung quanh nhà . Dân ở đây thân thiện va nói được tiếng Việt.

Bản này nằm trong dự án bảo tồn của một tổ chức nước ngoài. Ngay đầu bản có biển chỉ dẫn, có cả người bán vé. Lúc đoàn đến là lúc dân bản đi làm đồng ở nơi khác nên trong bản vắng tanh. Xung quanh bản còn nhiều vùng đất có thể thăm được, cuốc bộ cả ngày đấy…,.

DSC_3885

Hành trình tiếp theo là thác Bản Giốc, động Ngườm Ngao và làng rèn Phúc Sen. Thác Bản Giốc cũng khá nhiều nước, bụi nước bay mù mịt. Thuyền bên phía Trung Quốc đẹp hơn bên ta, thuyền về bến cũng đều xếp hàng tăm tắp không lộn xộn như bên mình. Buổi trưa mình cho khách ăn tại nhà hàng ngay gần thác. Nhà hàng này được xây cất đẹp nhưng chất lượng phục vụ không bằng ăn cơm bản. Trên đường về Cao Bằng, đoàn dừng lại thăm làng rèn Phúc Sen. Đến nơi mặt trời đã khuất núi, bóng tối xâm lấn rất nhanh, du khách rảo bước tìm được vài gian hàng trưng bày các đồ dao kéo bên đường. Mình búng thử vào 1 con dao, quả nhiên tiếng thép rất khác với loại dao vẫn thường thấy ở nơi khác. Có lẽ chất lượng sắt thép nó khác với nơi khác.

DSC_4008

 

Ảnh chụp tại thác Bản Giốc. Số 836 là số thứ tự cột

DSC_4040 DSC_4086

Ngày hôm sau, đoàn tiếp tục hành trình về hồ Ba Bể. Đến lúc này du khách đã thấm mệt, cũng may các ngày còn lại đều là đồng bằng, mấy bà khách bảo là thôi nhé, tao không muốn leo trèo gì nữa…..,. Mọi lần mình vẫn cho khách đi thêm ao Tiên, nhưng thấy khách mệt rồi nên bỏ qua.

Tiếp tục với 2 ngày ở Hạ Long. Với du khách là một ngày nghỉ tuyệt vời, sau bao ngày leo trèo. Trên tàu hết chỗ nên nhà tàu đưa mình sang tàu bạn ngủ đêm. Tàu này có lẽ ít nhất cũng tầm 4*, thôi cũng tàm tạm được…,.

Tour kết thúc trọn vẹn, khách về Pháp an toàn. Hy vọng sẽ gặp lại họ.

 

 

 

 

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Hà Nội, Mù Cang Chải, Sapa, Thác Bà, Ba Bể, 25/9/2015

Lần đầu mình được thăm ruộng ở Mù Cang Chải đúng mùa lúa chín. Các chuyến đi mọi khi đều trước hoặc sau lúa chín nên ít nhiều háo hức hơn. Cung này ai đi qua cũng phải dừng chụp ảnh kỷ niệm vì đây là đoạn có tầm nhìn đẹp, bao quát cả thung lũng. So với các lần đi trước, mình tình cờ tìm ra một điểm chụp ảnh rất đẹp ở gần chòi quan sát, tất nhiên là miễn phí rồi (hihi). Chụp lúa đẹp nhất vẫn là chụp ở trên cao hoặc chụp chếch ngang một chút để lấy chiều dài ruộng bậc thang. Cùng một cung đường, chắc mình vẫn phải đi lại nhiều lần nữa để chọn vài điểm chụp hoàn hảo, vì đi tour nó khác với đi chơi, vẫn phải lo khách khứa nữa chứ. Chụp nhanh chóng rồi còn đi tiếp, có ít ảnh làm kỷ niệm là được rồi.

DSC_11961 DSC_11621

Trước khi vào Tú Lệ, lái xe dừng lại cho đoàn vào thăm một bản người dân tộc. Bản này chỉ có vài căn nhà nhưng đều cùng họ hàng với nhau thì phải. Mình lại đến đúng bữa cơm của họ nên không ở chơi lâu. Được cái chủ nhà rất thân thiện, tiếng Việt nói chưa sõi nhưng hiểu được. Khách tây chụp ảnh thoải mái, chụp ở cả người dân tộc nên khoái chí lắm. Có chị khách mới hơn ba mươi nhưng vóc dáng cao lớn, đứng cạnh chị dân tộc thon nhỏ làm chị này cứ ôm miệng cười, lại còn bảo mình :”Nó ăn gì mà khổng lồ thế”.

DSC_11121

Nhiều người nói cốm ở Tú Lệ ngon và dẻo. Mình ăn thử 2 cửa hàng thấy cứng quèo, không hiểu do hàng ế hay hàng không hợp chuẩn nhỉ?

Đi chơi tuyến Mù Cang Chải, ăn thì tạm được nhưng dở nhất là chỗ ngủ. Ngủ bản được cái có thời gian tìm hiểu về phong tục tập quán của địa phương, nhưng với khách nước ngoài đôi khi cũng bất tiện vì chất lượng không tốt lắm. Ngủ ở Nghĩa Lộ thì còn có khách sạn 3*** (có lẽ là tự phong) là tốt nhất rồi. Mới đây còn có thêm khách sạn Miền Tây chưa rõ chất lượng thế nào. Còn lại là nhà nghỉ và ngủ bản (tức là ngủ nhà sàn của người Thái). Lựa chọn tốt nhất vẫn là ngủ bản và là nơi các công ty lữ hành gửi khách đến.

DSC_12151

Mình cho khách vào ngủ tại nhà Sanh Nhơn, nghe nói nhà này mở dịch vụ du lịch đầu tiên ở thị xã này. Nhà này nấu nướng cũng được, yên tĩnh, nhà toàn cán bộ đương chức. Chủ nhà là anh Sanh có cái tật khách gọi đặt dịch vụ ăn nghỉ trước cái gì cũng ok, nhưng lại quên không truyền miệng lại bà Sanh…,. Đến khi khách đến mới biết là chưa chuẩn bị gì cả….,. Cũng may đây là ở thị xã nên mua đồ ăn uống cho khách không vấn đề gì, bà chủ tất tả chạy ra chợ khuân đồ về là xong. Hôm mình đến chỉ có mỗi đoàn mình ngủ đêm nên khách cũng được nhờ, người Pháp thích yên tĩnh mà lỵ!

Hôm sau đoàn tiếp tục hành trình lên Sapa. Cá nhân mình thích có tí sương thì hấp dẫn hơn. Trời nắng chụp ảnh tốt, nhưng nếu có sương thì Sapa lôi  cuốn hơn, lại thêm cái lạnh một chút lại càng tốt. Một tách cafe, một củ khoai nướng hay một khúc sắn nóng lại chả ngon lành à?

DSC_15611 DSC_15511 DSC_15251 DSC_15331 DSC_15151 DSC_14001 DSC_13841 DSC_13761

Hồi mình đến Sapa lần đầu khoảng năm 96-97, hồi đó cả phố Cầu Mây toàn nhà dân, quán ăn lèo tèo không tấp nập như bây giờ. Hồi ấy chỉ có mỗi khách sạn Bamboo chơ chọi, chưa bị một chuỗi khách sạn nhà hàng bủa vây như bây giờ. Cả thị trấn Sapa, mình thích nhất lảng vảng ở khu Cầu Mây, cũng khó lý giải vì sao? Hàng hóa đâu cũng giống nhau, người dân tộc tập trung ở khu này bán hàng và làm hướng dẫn rất đông, khách sạn nhà hàng đầy ra, tìm chỗ ăn nghỉ nội bộ cũng dễ. Hay tại mình lười lên dốc chăng?

Cung đường đi bộ từ Mã Trà- Tả Phìn nếu khách đi vào mùa lúa chín sẽ rất đẹp. Đường ruộng cong cong, chạy mượt mà mềm mại hút tầm mắt. Ngay đầu đường vào Tả Phìn là tu viện cổ, đổ nát từ hồi chiến tranh. Thời đó có đoàn 12 nữ tu từ Nhật Bản sang Việt Nam, được công sứ Bắc Kỳ cho mảnh đất ở Tả Phìn để ở và làm việc. Các nữ tu trồng rau, chăn nuôi cung cấp thực phẩm cho  Sapa. Nhưng cũng chỉ đến năm 45, do chiến tranh các nữ tu đã rời bỏ tu viện về Hà Nội. Hiện tòa nhà đã hư hỏng hoàn toàn, phần mái đã mất. Hình ảnh đọng lại là những bức tường rêu đỏ quạch, cây mọc um tùm trên nền nhà. Ở một góc tường vẫn còn viên gạch khắc chữ Bồ Đào Nha, ghi dấu thời điểm xây dựng tu viện.

DSC_14661 DSC_14611

Bản Tả Phìn có lẽ chỉ đẹp ở con đường treck vào bản. Chứ bản thân bản kiến trúc tạp nham, đường xá quá xấu, nhà cửa thụt ra thụt vào. Ở đây có dịch vụ tắm thuốc với giá chỉ 80 000 đ/n, ăn uống cũng được.

Cơm trưa xong, khách tắm thuốc rồi cả đoàn đi Thác Bà, hành trình tầm hơn 200 km một chút. Tối ngủ nhà anh Bội, Vũ Linh. Chủ nhà rất thân thiện. Nhà cửa sạch sẽ, sân đỗ xe rộng rãi. Trước cửa nhà có mấy nhà sàn cũng đang xây dựng, khu này ít nữa chắc đông khách.

DSC_17941 DSC_17881

Sáng hôm sau, cả đoàn đi thăm hồ, phong cảnh cũng bình thường. Với diện tích 23400 ha, dài 80 km, trong hồ có nhiều đảo. Lác đác có đảo trơ trụi, chỉ có vài con bò đang gặm cỏ. Có lẽ bọn chúng ra đảo bằng thuyền chăng (?).  Mình đi thăm một vòng thấy trả có gì đặc biệt, không đẹp bằng hồ Ba Bể. Trong lòng hồ, có đơn vị đang xây khu resort. Kể cũng hơi mạo hiểm đầu tư vào đây. Đường đi lại phức tạp tuy quãng đường chỉ 160 km từ Hà Nội (tham khảo https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Th%C3%A1c_B%C3%A0), những ai đi một lần rồi chắc không muốn quay lại.

DSC_17571 DSC_17221

Ngủ một đêm ở hồ Thác Bà, hôm qua đoàn chạy tiếp khoảng 230 km về hồ Ba Bể. Ngủ nghỉ tai nhà anh Sào bản Pắc Ngòi. Mình vào nhà này vì trước đi bên Easia cũng nghỉ tại đây. Lần này thăm động Puông nhưng hầu như không găp con dơi nào cả, chúng di tản đâu đó. Đoàn ăn trưa ở thác Đầu Đẳng, chủ quán mời uống một thứ rượu ngâm với gỗ nghiến. Mình chịu không dám uống, nhưng khách vẫn cụng ly với chủ quán chan chát.

DSC_18231 DSC_18291

Kết thúc chương trình vào chiều ngày 7/10/2015 trong không khí mát lạnh của cơn gió đầu mùa. Khách chắc sẽ trở lại với những người bạn của họ. Hẹn gặp lại.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , | Leave a comment

Vientiane-Vang Vieng-Xieng Khoang-Luang Phabang, Lào, 23/06/2015

Lần đầu tiên mình sang Lào, đi 23 về 30/6 chuyến 19h35 của VNairline. Cả đi và về thời tiết tốt, không nóng lắm, độ ẩm không cao như ở Vn nên cũng dễ thích nghi. Con người Lào có vẻ lành, cũng dễ gân như nguòi mình. Mình để ý thấy dân tình đi xe maý hay lái ôtô cũng đều lái cẩn thận, quan sát xung quanh trước khi sang đường rất tốt, không cố vượt như bên mình. Thêm nữa là mấy ngày ở Lào, mình không hề nghe tiếng bấm còi-văn mình quá, chả bù cho Việt Nam….

Cảm nhận đầu tiên khi tới Vientiane là thành phố có sắc thái như Sài Gòn, nhà cửa rộng rãi, không gian thoáng, các bạn Lào lái xe hàng đoàn tuần tự, không vội vàng, không vượt ẩu, hệ thống đèn xanh đỏ hiếm khi có đồng hồ đếm ngược như bên mình. Nhiều đường một chiều như ở Sài Gòn, không hàng quán vỉa hè ngoại trừ dãy hàng quán dọc bờ sông Mekong. Có vẻ ô tô ở đây còn nhiều hơn cả xe máy, mà toàn thấy xe mới, rất ít gặp xe đời tống như bên mình. Dân bên này có vẻ chuộng hàng Toy và Huyndai hơn cả. Hình như bên naỳ người ta không kỵ xe lạ đỗ trước cửa thì phải, mình đỗ xe thoải mái, không thấy ai có ý kiến gì.

Buổi tối hôm đầu tiên mình đến thủ đô Lào, dọc theo đại lộ chính, mình còn gặp một hội choai choai đua xe máy và một cơ số cổ động viên trên vỉa hè. Bên này có vẻ thích độ bô cho có tiếng nổ to hơn là muốn biểu diễn trình độ lạng lách như bên mình. Nói chung về giao thông ở Lào, việc đi lại được coi là lành, an toàn, hiếm thấy va chạm trên đường.

Đồ ăn cũng dễ ăn, ít cay. Món hay gặp ở quán là cá sông, gà. Hàng quán cũng nhiều và chủ yếu dùng tiền mặt thanh toán cả bằng tiền kip Lào và USD. Tiền Lào hay dùng số để trang trí mà lại được vẽ hoa mỹ, mới đầu mình thấy có số là 900 000 hơi ngạc nhiên sao tiền to thế? Hóa ra không phải, đó chỉ là con số minh họa cho tờ tiền, còn số thật in ở góc khác. Đường xá cũng na ná như ở Việt Nam. Ở thủ đô thì tốt khỏi chê, nhưng ra đến ngoại thành thì xuống cấp. Sau chuyến đi này, mình nhận thấy là nếu đi gia đình có trẻ nhỏ hoặc người cao tuổi thì tốt nhất nên thuê xe riêng hoặc thậm chí dùng xe bán tải. Địa hình của Lào có nhiều đồi núi, đường ngoặt ngẹo nhiều lại xấu nên dùng xe mới cho khỏe. Đi chơi ở Lào có thể dùng mấy loại phương tiện phổ biến là xe bus, minivan, taxi (xe tải kiểu 5 tạ được lắp thêm ghế và có mái che) và tuk tuk (tương tự xe 3 bánh ở Hà Nội nhưng chất lượng tốt hơn nhiều). Đi chặng ngắn thì có thẻ dùng tuk tuk, còn đi ra ngoại tỉnh nên dùng xe bus, minivan (16c) hoặc taxi.
DSC_7141

Đi chơi ở Lào chủ yếu là thưởng ngoạn thiên nhiên hoang dã, sông nước. Xem các tour thì thấy ngay là thịnh hành các tour 1 đến vài ngày thăm động, chèo thuyền Kayak, tubing (tức  là khách ngồi vào phao và thả trôi theo sông), đu dây qua núi, chèo núi, xe đạp địa hình…,. Các trò này rất thu hút du khách trẻ tuổi. Bạn thử tưởng tượng là ngồi trong phao tự trôi theo dòng nước, không khí thoáng đãng dễ chịu, tay cầm lon bia hay votka thì nhất còn gì. Dọc theo bờ sông, nhất là qua các bản làng, người ta bố trí sẵn những cái lều sát sông như là điểm dùng chân dành cho các tubing. Du khách có thể dừng nghỉ, mua thêm đồ uống trên bờ rồi tiếp tục hành trình khám phá sông nước. Kiểu chơi này rất thú vị nhưng chưa thâý ở Việt Nam. Có thể trên mạn Lai Châu, dọc theo sông Đà nhưng mùa nước thì lưu lượng nước lớn không chơi được. Còn các sông khác thì chắc sẽ vướng vô vàn các lồng cá neo dọc hai bên bờ. Có lẽ môn thể thao thích hợp nhất vẫn là trecking trong rừng Đông Bắc, Tây Bắc.
DSC_7799

DSC_8066

Ở Văng Viêng
Là thị trấn nhỏ bé, xinh xắn nhưng khá nổi tiếng ở Lào. Một điểm dừng chân quý giá cho du khách trên đường từ Vientian đến XiengKhoảng. Thời gian đi hết khoảng 3h30 đến 4h.
Vào thị trấn, có rất nhiều nhà hàng khách sạn, nhà nghỉ, điểm mát xa cho khách chọn. Du khách tôi gặp đa phần là thanh niên, họ đến đây để tìm thú vui sông nước, leo núi và các môn thể thao mạo hiểm. Ở quanh thì trấn này, du khách dễ dàng tìm được xe bus hay các loại phương tiện khác đi tiếp các thành phố khác của Lào. Giá khách sạn ở đây cũng khá đắt. Được cái điểm này có nhiều lựa chọn như nhà nghỉ với giá cả và chất lượng tạm tạm.
20150623_124245 20150626_081048

Ở Xiêng Khoảng
Chỗ này còn được gọi là cánh đồng Chum. Các cái Chum như thế này là để chôn cất người chết như áo quan của mình. Người chết được đặt vào trong và đậy nắp lại. Ở Xiêng Khoảng có 3 vùng đồi (site 1, 2, 3) là nơi tập trung các Chum. Thời chiến tranh chống Mỹ, nơi này cũng là nơi xảy ra giao tranh ác liệt giữa quân đội Việt -Lào và không quân Mỹ

Xiêng Khoang

Xieng Khoang

DSC_0295

Ở Luông Phabăng
Trong hành trình 8 ngày trên đất bạn Lào, mình dừng chân ở Luang Phabang 3 ngày, cố đô của Lào. Thành phố xinh đẹp này được Unesco công nhận là di sản của nhân loại năm 1995. Quả thực, thành phố nhỏ này giữ được cảnh quan thiên nhiên và kiến trúc hòa hợp giữa kiến trúc truyền thống và châu Âu thế kỷ XIX và XX. Đứng từ trên ban công của khách sạn, mình chỉ nhìn thấy mái nhà của các nhà trong khu phố, phân còn lại của ngôi nhà đã chìm trong tán cây rậm rạp.

DSC_8415 DSC_8416

 

 

 

DSC_8457DSC_8508                                                                                                                                                          Nếu bạn muốn xem  các sư sãi đi khất thực như thế nào thì chịu khó dậy lúc 5h sáng. Dọc các con phố ở trung tâm thành phố, bạn sẽ thấy từng nhóm các nhà sư mặc áo đỏ, màu da cam đi thành đoàn trên đường. Trên vỉa hè, bà con đã chờ sẵn để cho các sư cơm, xôi, hoa quả…
DSC_8867 DSC_8882 DSC_8884 DSC_8915 DSC_8927

Bà con Lào dùng loại giỏ đan bằng tre như thế này để đựng cơm, xôi
DSC_8527

Khoảng từ 5h chiều, chợ đêm bắt đầu họp ở ngay trung tâm Luang Phabăng. Suốt chiều dài chợ người ta bán hoa quả, khăn quàng, quần áo…,. Du khách thoải mái mua sắm,mặc cả như ở Việt Nam. Hàng ăn cũng rất nhiều. Ở Lào có một nhà máy sản xuất bia gọi là Beerlao, mình uống thử thấy cũng được nhưng hơi nhạt, vị bia như Halida ở Việt Nam. Với 10000 kíp, bạn có thể có hẳn một bữa buffet hẳn hoi đấy
DSC_8818

DSC_8517 DSC_8518Nước bạn Lào nổi tiếng vì nhiều voi. Ở vùng này bạn dễ dàng mua một tour cưỡi voi đi dạo trong rừng và tắm sông cùng voi. Bạn hãy thử một lần cho biết, cảm giác cưỡi voi như thế nào. Lắc lư trên cổ voi, có thể bạn sẽ rất sợ khi voi xuống dốc. Bạn có thể thi thoảng bị voi phun nước  vào người nếu nó đi qua một bãi nước. Thích nhất là lúc tắm sông với voi. Nó sẽ chìm người xuống sông, ít nhất nửa nguòi bạn cũng tắm sông như nó. Kể cả bạn có biết bơi đi nữa thì bạn vẫn sợ khi voi lắc đầu dưới nước.
DSC_8638 Du lịch ở Lào thiên về kiểu du lịch sinh thái, du lịch mạo hiểm. Giá cả sinh hoạt đắt hơn ở Việt Nam. Tuy nhiên với địa thế ngay cạnh biên giới, miễn visa trong 30 ngày đối với người Việt Nam, đi lại thuận tiện bằng đường bộ, đường không, phong cảnh thiên nhiên hoang dã hấp dẫn, Lào thực sự là một điểm đến rất thú vị.

Posted in Uncategorized | Tagged , , , , , , , , , , | Leave a comment